SUY NGHĨ VỀ TÌNH CẢM GIA ĐÌNH TRONG CHIẾN TRANH QUA TRUYỆN NGẮN CHIẾC LƯỢC NGÀ

Sau khi đã phân tích truyện ngắn mẫu lược ngà, em hãy trình bày xem xét về đời sống tình cảm mái ấm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn mẫu lược ngà để cảm thấy tình phụ vương con thắm thiết, sâu đậm miêu tả trong kungfu được Nguyễn quang đãng Sáng sẽ gửi gắm qua gần như trang văn hiện nay thực quánh sắc.

Bạn đang xem: Suy nghĩ về tình cảm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn chiếc lược ngà


Đề bài: Suy nghĩ về về cuộc sống tình cảm mái ấm gia đình trong cuộc chiến tranh qua truyện ngắn dòng lược ngà trong phòng văn Nguyễn quang Sáng

*

Bài văn suy xét về cuộc sống tình cảm mái ấm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn mẫu lược ngà

Nhớ quê, ghi nhớ nhà, nhớ tình buôn bản nghĩa xóm, với ông nhớ domain authority diết đứa đàn bà của mình. Chính vì xa nhỏ đến tám năm, chưa bao giờ ông được nghe thấy tiếng nói của một dân tộc của con, chưa bao giờ tận mắt thấy fan con nhỏ bé bỏng, tất cả chăng chỉ là một tấm hình mà vk ông đang gửi, tự do lập lại, được về nhà chỉ có bố ngày ngắn ngủi, ông vô cùng hạnh phúc. Cùng bạn bạn, bác Ba, ông về thăm nhà, cốt là để gặp con mình, đang xa nhỏ quá lâu bắt buộc lòng ông cứ nôn nao khi tới gần rộng với nhà, "...cái tình người phụ vương cứ mửa nao trong người anh". Với lòng háo hức, niềm khát vọng được thấy con, đã thúc giục ông ko thể lờ đờ được nữa khi bắt gặp đứa nhỏ nhắn giống đứa con mà mình đã liếc qua tấm ảnh, "...không thể chờ xuồng cặp lại bến, anh nhún chân dancing thót lên, xô cái xuồng tạt ra, khiến cho tôi bị chới với". Rồi hành động đã gửi thành tiếng nói và những biểu thị trên khuôn mặt ông, ông kêu khổng lồ một tiếng: Thu! Con, lại gần con ông xúc hễ vô cùng".. Vệt thẹo nhiều năm trên má đề nghị lại đỏ ửng lên, giần giật, trông rất giản đơn sợ", nhảy lên nhì câu cùng với giọng run run: "Ba trên đây con!". Qua toàn bộ những điều đó, ta phát hiện ở ông là một trong niềm thương nhỏ da diết, nhớ con và khao khát chạm chán con, chính vì thế ông dường như không ngăn cản được cảm giác của mình dâng trào. Tuy vậy con bạn ta lại hi vọng quá mức vào một trong những điều để rồi thất vọng cũng bởi vì điều đó, trường đoản cú một xúc cảm vui mừng quýnh tột cùng, vậy vào đấy là sự hụt hẫng vô bờ của cảm xúc, ông bàng hoàng trước sự sợ hãi, lạnh lẽo lùng, xa lánh của bé Thu, niềm háo hức đang trở thành nỗi đau, "...nỗi đau như khiến mặt anh sầm lại trông thật xứng đáng thương và hai tay buông xuống như bị gãy". Đó chắc chắn là là một xúc cảm rất âu sầu và thất vọng, nỗi đau ấy chắc hẳn rằng còn đau hơn khi ông phải hy sinh trên khía cạnh trận, khi ông mong trở lại sẽ được nghe lại giờ gọi: "Ba" nhưng mà ông trước đó chưa từng được nghe từ bỏ đứa con nhỏ bé bỏng của mình, thông qua đó ta thấy lòng yêu thương thương con của ông Sáu là rất chân thực và hết sức to lớn.

Nhưng tình phụ tử không cho phép ông khóc ngay trong khi này, bởi vì yêu con, mà trong mấy ngày nghỉ ngơi phép ông ko ghét nhỏ mà tiếp tục vỗ về và chăm sóc con, làm mọi phương pháp để con rất có thể kêu lên một tiếng: "Ba" duy nhất. Nhưng trớ trêu thay, ông càng trầm trồ yêu thương bé bỏng Thu, cố gắng xóa vứt một đoạn ngăn cách giữa hai cha con, thì Thu lại nới dài thêm khoảng cách đó ra. Vật dụng ông nhận thấy chỉ là những khẩu ca trống không, sự vô cảm tàn ác của bé xíu Thu. Nỗi đau ý thức lại càng mập dần, khiến ông quan yếu khóc mà chỉ mỉm cười được thôi "Anh quay trở lại nhìn bé vừa khe khẽ phủ nhận vừa cười. Có lẽ vì khổ trung khu đến nỗi ko khóc được, phải anh mỉm cười vậy thôi", thú vui mang trong đó là việc ngượng ngạo, sự bất đắc dĩ, mỉm cười chỉ nhằm quên đi nỗi đau vô bờ bến mà lại nỗi đau vẫn còn đấy trong lòng. Cùng từ tâm trạng thất vọng, ông đã trở thành tuyệt vọng khi nhỏ nhắn Thu hất trứng cá ra khỏi bát, quan yếu kìm nén được nữa, hiện nay cũng cấp thiết cười được, buộc phải ông đành khó chịu và đánh thật rất mạnh vào mông bé bỏng Thu rồi hét lên rằng: "Sao ngươi cứng đầu quá vậy, hả?". Thiệt là khổ vai trung phong cho ông, tình cảm chưa biểu đạt được bao nhiều, đã cần đánh con, nỗi nhức đánh con còn to hơn cả nỗi đau bé không nhận ra cha, chính vì đánh con có nghĩa là phủ nhận toàn bộ niềm yêu thương mà lại ông đã giành riêng cho con mình, mà lại ông đành thế, bởi ông ý muốn con biết ông chính là người cha của em.

Và rồi, nỗi vô vọng càng kéo dãn dài không nguôi đi được, tuy vậy ông vẫn ko ghét con, chào thân ái con ông cũng chỉ nói bé dại nhẹ: "Thôi! ba đi nghe con!". Tuy thế một lần nữa, chuyện lại càng trớ trêu và đầy bất ngờ, cơ hội ông cảm thấy không còn một chút hy vọng gì thì bé bỏng Thu lại kêu dài một giờ như xé toang cả không gian gian im lặng: " Ba...a...a...Ba" và điều đó là một món vượt vô cũng ý nghĩa đối với ông, yêu nhỏ mà đề nghị chịu cảnh bàng quan của nhỏ đến mức khó tính không kìm nén được thì giờ đây còn gì bất ngờ và niềm hạnh phúc hơn nữa. Thiết yếu tiếng kêu khẩn thiết của nhỏ nhắn Thu đã có tác dụng một fan lính như ông cần tỏ ra mượt yếu, với xúc động vô cùng, không thể nào ngăn được ông trào nước đôi mắt "...anh Sáu một tay ôm con, một tay rút khăn lau nước mắt, rồi hôn lên làn tóc con" niềm vui sướng tất cả pha lẫn một ít tiếc nuối vì bây giờ ông chẳng thể dành thời hạn yêu thương con được nữa, ông phải đi rồi, vị vậy, sở hữu theo lời hứa "chiếc lược" cũng là lời hứa sẽ quay về nhà sẽ được ở bên con nhiều hơn. Nhưng ước sao ông hãy làm việc lại bên bé xíu Thu một lúc cơ mà đừng ra đi thừa sớm, bởi vì lúc ông thứ 1 nghe tiếng hotline "Ba" của Thu cũng là lần ở đầu cuối mà ông được nghe với thấy mặt con.

Ở chiến khu, lòng nhớ nhỏ lại càng khủng dần lên, bởi vì nhớ nhỏ mà ông rất ân hận vì đang trót tiến công con, với lòng yêu thương con càng thúc đẩy ông làm loại lược tặng kèm con mình. Hãy thử cảm nhận được sự vui sướng lúc ông kiếm tìm thấy chiếc ngà voi làm chiếc lược cho con mình, bởi một vỏ đạn ông "...cưa từng mẫu răng lược, thân trọng tỉ mỉ vậy công như fan thợ bạc", giờ đây ta có thể thấy được bao gồm tình phụ tử, tình cảm gia đình khiến chúng ta như biến thành một con tín đồ khác, cũng tương tự ông Sáu là một người lính, tuy nhiên với sự nhớ bé vô bờ bến, ông đã trở thành một nghệ nhân kiệt xuất với giải pháp chỉ là một trong những vỏ đạn cùng thứ ông chỉ có thể làm nhất là chiếc lược ngà mang lại riêng đàn bà mình. Không chỉ là vậy, thời gian ông làm loại lược là thời gian mà ông cảm thấy hạnh phúc nhất, xung khắc lên trên cây lược mẫu chữ: " yêu nhớ tặng ngay Thu nhỏ của ba", ông muốn ghi vệt thời khắc đặc trưng này, chủ yếu tình thân phụ con đã làm cho ông thêm khỏe mạnh để rất có thể quên đi mùi hương đạn khói của chiến tranh mà vẫn tiếp tục chiều chuộng chiếc lược cho nhỏ gái. Cơ mà rồi gần như chuyện thiệt tồi tệ, chiến tranh hung tàn hơn thế, tạo nên vết sẹo để Thu không nhận thấy cha, lại còn dập tắt một niềm khao khát nhỏ dại nho là được tận tay trao dòng lược cho đứa con gái của mình, ông Sáu đã trở nên chiến tranh giết thịt chết, một vỏ máy bay giặc phun vào người ông. Tưởng chừng như một vệt thương nặng rất có thể khiến ông ra đi lập tức, nhưng lại ông trút bỏ hết những hơi thở sau cùng bằng vấn đề thò tay vào dòng túi đẫm máu để lấy ra mẫu lược ngà cùng trao lại cho người đồng đội nhờ đưa cho bé bỏng Thu, mang đến lúc đó, ông mới chịu "...nhắm đôi mắt đi xuôi". Một hành động thật thiêng liêng cao đẹp, chính tình phụ tử đã góp sức cho ông làm quá trình cuối thuộc này, "...tình phụ vương con là bắt buộc chết được", tình thân phụ con được xác định là một tình cảm bất diệt, cao quý, chiến tranh có thể làm sứt mẻ tình cảm gia đình, gần như không thể có tác dụng tổn thương mang đến tình cảm phụ thân con, bởi vì trong chiến tranh, tình thân phụ con lại càng sâu nặng cùng thắm thiết hơn, mẫu lược ngà mà lại ông Sáu đang gửi lại ở cuối đoạn trích đó là một nhân chứng sống động nhất về tình cảm đẹp đẽ này.

Tình cảm của ông Sáu đối với bé bỏng Thu là vô hạn bến mà lại với bé Thu, em cũng rất yêu thân phụ mình. Xa cha từ khi còn nhỏ, mới lúc biết nói và biết cảm nhận, em đã rất có thể thấy thiếu vằng hình ảnh của tín đồ cha, người trụ cột trong mái ấm gia đình mình. Cha là ai? phụ vương trông cố nào? cứng cáp những câu hỏi đó vẫn tuyệt vương vấn trong tim trí em, hình hình ảnh người cha duy nhất cơ mà em tìm tòi là qua bức hình ảnh cũ kĩ nhưng mà ông Sáu đang chụp với vợ. Bởi vì vậy, một hình hình ảnh người thân phụ trong tấm ảnh đã ăn vào tâm trí và cân nhắc của em, nên không có gì quá ngạc nhiên khi em tỏ ra "ngơ ngác, kỳ lạ lùng" khi mới gặp mặt ông Sáu, bội nghịch ứng trước tiên là "mặt tự dưng tái đi, rồi vụt chạy cùng kêu thét lên: "Má! Má!", chính là một cảm hứng sợ hãi, cảm giác như vắt mình mất cha rồi, qua đấy, ta thấy bé xíu Thu thật trẻ con và thật yêu cha, chính vì trẻ nhỏ mà khi thấy vệt sẹo bên trên má ông Sáu thì không yêu cầu nghĩ, em vẫn không tin tưởng đó là cha, yêu cha chính vì chỉ tất cả thương lưu giữ người cha mà em không đồng ý ai không giống làm phụ vương của mình.

Rồi giữa những ngày nghĩ về phép của ông Sáu, đáp lại một niềm mong mỏi mỏi kêu công bố "Ba" của ông, Thu chỉ tỏ ra hờ hững với ông, nói trống ko và kiên quyết không kêu công bố "Ba" nào mà lại tự bản thân làm quá trình chắt nước.

"Vô ăn uống cơm!... Cơm chín rồi!... Bé kêu rồi mà fan ta ko nghe.... Cơm sôi rồi, chắt nước giùm cái.... Cơm sôi rồi nhão bây giờ!"

Hàng loạt gần như câu nói của bé xíu Thu cho thấy thêm một sự ngang ngạnh, ngang bướng của cô bé. Tự "người ta" nhưng mà em dùng để gọi ông Sáu cho thấy thêm một sự khăng khăng không lên bất cứ tiếng "Ba" nào. Tuy thế ta lại cảm giác đáng thương hơn là đáng trách bé nhỏ Thu, bắt đầu từ lòng yêu cha, nhớ cha và hy vọng mỏi chạm mặt cha, cô nhỏ bé chắc chắn không gọi bất cứ ai là "Ba" trường hợp như không tin cứng cáp đó là "Ba" mình, bởi vì xa lánh ông Sáu ta bắt đầu thấy nhỏ bé Thu yêu ba mình, thật là 1 trong tâm hồn thơ ngây của con trẻ con. Với rồi, sự ngang ngạnh đang đi đến mức đỉnh điểm, dẫn đến phản ứng quyết liệt, Thu hất trứng cá thoát ra khỏi bát khi được ông Sáu gắp đến và bị ông Sáu tấn công thật mạnh tay vào mông. Những tưởng sau cái đánh đó, cô nhỏ nhắn sẽ khóc lên cơ mà không "...nó gắng đũa, gắp lại trứng cá nhằm vào chén, rồi âm thầm đứng dậy, bước thoát khỏi mâm.... Mở lòi tói cố tạo nên dây lòi tói khua rổn rảng, khua thật, rồi rước dầm vày qua sông" , hành động bất ngờ nhưng cũng thiệt tự nhiên, bé nhỏ Thu khỏe khoắn khi ko khóc giờ đồng hồ nào, cầm cố vào kia như là một việc có tác dụng trút giận lên chiếc dây lòi tói, nhưng phía bên trong đó, ta còn cảm giác rằng, hình như tâm trí bé bỏng Thu đã có lưu ý đến ông Sáu là cha của mình, cũng chính vì thế nhưng em bắt đầu không bào chữa lại ông Sáu, em khua lòi tói để ông Sáu giả dụ là phụ thân thì phải đi tìm để dỗ dành mình, toàn thể hành cồn tuy thật trẻ con nhưng lại rất đáng để thương cho 1 cô nhỏ xíu như Thu. Và sau khoản thời gian nghe được bà giải thích, Thu mới hối hận suy nghĩ lại, trăn trở trong cả đêm, thở dài với không ngủ được. Đến lúc ông Sáu ra đi, cô bé nhỏ mới để cho cảm xúc của mình được thể hiện ra hết.

"...kêu thét lên: Ba...a...a...ba!....

...Ba! cấm đoán ba đi nữa! Ba ở trong nhà với con.

...Nó hôn tóc, hôn cổ, hôn vai cùng hôn cả lốt thẹo dài bên má của cha nó nữa"

Đó là 1 trong những tình cảm đang dồn nén từ rất mất thời gian rồi, rộng tám năm rồi, Thu chỉ muốn được thể hiện tình cảm với ba thôi, tình yêu ấy được biểu đạt thật mãnh liệt tuy thế lại hòa vào sự hối hận của bé xíu Thu. Cái con nít trong bé xíu Thu còn được biểu thị lần cuối lúc xin ông Sáu download chiếc lược mang lại mình. Đó là xong cho một cuộc chạm chán gỡ cảm động và thật thiêng liêng.

Qua cuộc chạm chán gỡ ấy, ta thấy Nguyễn quang quẻ Sáng tuy không đề cập đến cuộc chiến tranh nhưng chiến tranh vẫn luôn luôn hiện lên qua lốt sẹo của ông Sáu. Kết quả của tám năm đi bộ đội xa nhà của ông sáu cũng là tại sao khiến bé xíu Thu không nhận ra thân phụ mình, giá như không có vết sẹo ấy thì bé Thu đã làm được hưởng tía ngày tuyệt vời nhất trong tình thân thương của phụ thân mình, nhưng mà nếu không tồn tại vết sẹo ấy, tình cảm gia đình cũng ko được thử thách và bộc lộ lên được, tình cảm thân phụ con mà chính vì như thế đã trở cần thiêng liêng cao đẹp lên trong cảnh ngộ chiến tranh.

Câu chuyện cùng với tình huống bất ngờ độc đáo, khi nhỏ xíu Thu không sở hữu và nhận ra cha mình, qua đó làm khá nổi bật lên tính cách, tình cảm phụ thân con thực thụ giữa ông Sáu và cả bé nhỏ Thu. Ngôi kể bằng nhân vật bác bỏ Ba làm cho sự chân thực, khả quan và thoải mái và tự nhiên làm tạo thêm yếu tố cảm xúc.

"Chiếc lược ngà" là 1 trong câu chuyện cảm đụng và rất sống động của Nguyễn quang Sáng. Bởi một sự cảm nhận sống động về tình cảm gia đình trong chiến tranh, ông đã gợi lên một tình yêu cao đẹp, thiêng liêng, đẹp đẽ, cùng trên thực tiễn còn rất nhiều tình cảm khác nhưng ta rất cần phải trân trọng cùng giữ gìn.

 

3. Suy xét về cuộc sống tình cảm mái ấm gia đình trong cuộc chiến tranh qua truyện ngắn dòng lược ngà của nhà văn Nguyễn quang đãng Sáng, chủng loại số 3:

Trong bất kể hoàn cảnh làm sao thì tình cảm mái ấm gia đình luôn lắp bó ko thể tách rời. Cùng trong chiến tranh thì tình yêu đó càng được bộc lộ một bí quyết sâu sắc. Ta hoàn toàn có thể thấy được tình yêu này qua truyện ngắn mẫu lược ngà của Nguyễn quang Sáng.

Xem thêm: Tháng 3/1965 Phong Trào 5 Xung Phong Do Ai Phát Động? ? Truyền Thống Cách Mạng

Ông Sáu rất buồn khi nên xa gia đình của bản thân nhưng bởi nền độc lập của tổ quốc nên ông Sáu đã quyết định tham gia phòng chiến. Ông Sáu thoát li đi kháng chiến khi ông chỉ biết khía cạnh đứa con gái qua tấm ảnh.

Tám năm sau, vào một lần trở về viếng thăm nhà trước khi nhận công tác làm việc mới, ông được chạm chán con. Bài toán trở lại gia đình sau từng ấy năm xa cách không có gì là đặc trưng cả. Nhưng trận chiến tranh thừa dài đã tạo ra một tình huống mà chủ yếu một fan cán bộ già dặn là ông Sáu cũng không thể ngờ đâu : đứa phụ nữ mà hôm mai ông mong nhớ đã không nhận thấy ông. Tình huống này y hệt như một nhát giảm vào ái tình phụ tử. Chiến tranh, bom đạn đã giật đi người phụ vương của bé Thu - ông Sáu.

Ông Sáu tương tự như bao tín đồ dân nước ta khác phần đa nghĩ rằng : một khi không có hòa bình thì một gia đình nhỏ bé của ông cũng chưa được hạnh phúc.

Còn đối với nhỏ nhắn Thu, nó đã ngộ dìm ông Sáu không phải là cha, nó rét mướt nhạt, dửng dưng. Ba ngày ở trong nhà với ông Sáu như 1 sự thách thức của lòng kiên nhẫn. Lúc ông càng cố gắng làm thân với nhỏ thì nhỏ nhắn Thu càng tổ thái độ ngang ngạnh, lếu láo xược. Đứa trẻ em thơ ngây ấy dành riêng hết lòng yêu phụ thân cho người phụ vương chụp hình với má nó mà không có vết sẹo trên má một giải pháp dữ dằn, khiếp sợ như người bây giờ nhận là phụ thân nó.

Bé Thu bất thần thay đổi, lúc nó ban đầu nhận ra ông Sáu chính là người cha mà nó mong mỏi nhớ. Nhưng lại khi nó ban đầu hiểú ra thì thời gian không hề nữa. Vào lúc bất thần nhất nó đã chứa tiếng hotline ba, tiếng hotline mà nó đang đè nén bao lâu nay. Nó ôm chặt lấy ba nó như không thích mất đi người tía mà nó đã chờ đợi bao lâu nay. Hoá ra chính thái độ ương ngạnh gồm phần hỗn xược của Thu lại là tình ngọt ngào ba thâm thúy ; tình cảm chắc chắn này được nhỏ nhắn Thu biểu thị rất đỗi hồn nhiên.

*

Suy nghĩ về về đời sống tình cảm mái ấm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn dòng lược ngà, văn mẫu lựa chọn lọc

Phải xa con nên ông nhớ bé da diết, ngày làm sao ông cũng nhìn đứa phụ nữ qua tấm hình. Cho đến ngày được trở về thì ông không kìm nén nổi cảm xúc, ông sẽ lao cấp tốc lên bờ, vừa chạy vừa hotline con. Tiếng gọi mà ông đã đợi sau bảy, tám nặm xa bí quyết vừ& gian khổ vừa đựng đầy tình yêu thương. Do thương con buộc phải ông rất gian khổ trước sự thờ ơ của con, tuy vậy ông vẫn chũm làm thân, chăm lo và ước ao con hiểu ra. Lúc không kìm chế được nỗi thuyệt vọng ông vẫn đánh nhỏ để rồi trong tương lai ân hận mãi.

Ông Sáu sẽ rất hạnh phúc khi được nghe Thu call ba, sau ba ngày yêu cầu chịu sự thờ ơ của nhỏ thì giờ đồng hồ đầy, điều này đã được bù đắp bởi tình yêu mà bé bỏng Thu đã giành cho ông trước lúc ông lên đường.

Xa con ông dồn hết vai trung phong trí vào làm loại lược cùng tẩn mẩn tương khắc tìừig đường nét : "Yêu nhớ tặng kèm Thu con của ba", ông khắc cái lược bằng cả tấm lòng, bằng toàn bộ nỗi nhớ, tình yêu thương của ông dành riêng cho bé Thu.

Nhưng thật ko may, bom đạn, cuộc chiến tranh một đợt tiếp nhữa lại với ông đi, lần này là đĩ xa mãi mãi ko trở về nữa. Ông triệu tập hết công sức của con người cuối thuộc nhờ người chúng ta trao cây lược nhưng ông vẫn dồn hết tâm huyết làm nó để dành tặng kèm con gái của mình. Tuy thân xác ông không thể được về bên với mái ấm gia đình nhưng trọng điểm hồn ông thì luôn luôn ở bên bé và gia đĩnh của mình.

Câu chuyện với những trường hợp éo le mà lại cảm đụng và diễn biến tâm trạng nhân vật phức hợp được biểu đạt hết sức tinh tế và sắc sảo đã để cho ta nên rung động trước tình phụ vương con thân ông Sáu và bé Thu. Chiến tranh có thể huỷ diệt được cuộc sống, nhưng bắt buộc huỷ khử tình cảm mái ấm gia đình thiêng liêng của nhỏ người.

 

4. Quan tâm đến về đời sống tình cảm gia đình trong cuộc chiến tranh qua truyện ngắn cái lược ngà ở trong nhà văn Nguyễn quang đãng Sáng, chủng loại số 4:

Trong đời sống niềm tin của nhỏ người, mái ấm gia đình và tình cảm mái ấm gia đình là phần đông điều thiêng liêng nhất. Nhưng cuộc chiến tranh đã phân chia cắt đầy đủ con bạn trong một mái nhà, khiến người chị em phải mất con, vk phải xa chồng, những đứa con sinh ra ko được thấy khía cạnh cha. Truyện ngắn cái lược ngà của phòng văn Nguyễn quang Sáng đang thể hiện một phần trong phần lớn điều linh nghiệm ấy. Tình phụ thân con sâu nặng giữa ông Sáu và bé bỏng Thu bị phân chia cắt trong lòng người đọc với việc cảm thông thâm thúy bởi cuộc tao loạn chống Pháp.

Chiến tranh đang khiến gia đình ông Sáu lâm vào hoàn cảnh cảnh phân chia li, ông Sáu bay li đi binh cách khi đứa đàn bà đầu lòng chưa đầy một tuổi. Trong cả tám năm trời, ông chỉ thấy bé qua tấm hình ảnh nhỏ và nhỏ nhắn Thu cũng vậy. Trong một lần trở lại viếng thăm nhà trước khi nhận công tác làm việc mới, ông được chạm mặt con. Ngay lập tức từ phút đầu phân biệt con ông dường như không thể kìm lòng "xuồng chưa cập mặt đã nhón chân nhảy đầm thót lên bờ". Chừng ấy năm yêu mến nhớ, người phụ vương không còn có thể chờ lâu dài được nữa. Ông vội vàng "bước những cách dài" đến mặt con, rồi bằng toàn bộ lòng nhung nhớ chất đựng bấy lâu, bật ra tiếng điện thoại tư vấn vừa thiết tha, vừa buồn bã - tiếng call như đã chờ lâu bảy, tám năm rồi. Cơ mà hệ luỵ của cuộc chiến tranh quá dài đã hình thành một trường hợp mà chính tín đồ cán cỗ già dặn là ông Sáu cũng cần yếu ngờ tới. Khi thấy được con gái, ông vẫn nghĩ rằng con ông sẽ chạy xô vào lòng và bao phủ lấy cổ ông. Nhưng cuộc sống thật éo le. Ông Sáu càng hồ nước hỏi bao nhiêu thì bé nhỏ Thu càng lảng kiêng bấy nhiêu. Ngược lại trọn vẹn tất cả đa số gì người phụ vương mong đợi, con bé im lặng, sợ hãi. Trong tâm ông Sáu nhức đớn, hụt hẫng, thất vọng tột cùng "đứng sững lại đó", mặt buổi tối sầm, "hai tay buông" như bị gãy, dấu thẹo mẩn đỏ lên. Ồng ngần ngừ rằng : bé nhỏ Thu lúng túng khi gặp mặt ông là bởi vì vết thẹo trên mặt ông khiến ông trông dễ sợ, khiến ông rất khác người gàn ông chụp bình thường với má nó vào tấm hình nhỏ. Một đứa con trẻ tám tuổi đang cảm thấy khiếp sợ khi tất cả một fan lạ, mặt black với lốt thẹo đáng sợ tự xứng là ba, lại còn ao ước ôm chầm rước nó. Nhỏ bé Thu đâu biết, vệt sẹo ấy là lốt tích của cuộc chiến tranh đã để lại trên thân thể người phụ thân yêu quý. Chiến tranh, bom đạn của kẻ thù đã phân tách rẽ cuộc sống thường ngày của hai cha con ông Sáu, cũng tương tự bao gia đình Việt Nam khác đã chịu đựng đựng hi sinh đau khổ để cứu giúp đất nước. Đó là 1 thực tế, là nỗi đau quan yếu quên đối với nhiều ráng hệ fan dân Việt Nam.

*

Suy nghĩ về về cuộc sống tình cảm gia đình trong cuộc chiến tranh qua truyện ngắn cái lược ngà của Nguyễn quang Sáng

Thế cơ mà du chiến tranh có tàn khốc, bom đạn có kịch liệt đến đâu cũng không thể chia cắt cảm tình gia đình, tình cha con. Nhỏ xíu Thu đã diễn tả tình dịu dàng với người phụ thân trong tấm hình ảnh một giải pháp thật sệt biệt. Nó tỏ ra xa cách, lạnh lùng với ông Sáu, cả thái độ ngang ngạnh, láo xược khi ông Sáu nạm làm thân trong tía ngày nghỉ ngơi lại nhà. Đó ià vì bé bỏng Thu luôn luôn không coi người bầy ông tất cả vết thẹo kinh hãi ấy là "ba" của mình. Sự ương ngạnh, thái độ gồm phần như hỗn hào của Thu chính là thể hiện tình yêu thương thương thâm thúy của Thu dành cho tất cả những người ba mà Thu vẫn thấy trong tấm hình - người lũ ông nhân hậu không tất cả vết thẹo từng chụp ảnh cùng má nó. Cũng chính vì vậy mà nhỏ xíu Thu một mực không chịu call ông Sáu dù chỉ một lần giờ ba. Cho tới khi nhỏ xíu Thu nắm rõ mọi chuyện thì thời gian không còn nữa, ông Sáu sắp phải ra đi, nó bắt đầu bày tỏ tình cảm của bản thân một cách cuống quýt, rối rít mà cũng thật quyết liệt. Nó tự dưng kêu thét thông báo "ba", giờ kêu như giờ xé, xé sự yên lặng và xé cả ruột gan mọi người. Chắc hẳn, nó sẽ dồn nén tiếng gọi này từ khóa lâu lắm để dành riêng cho người phụ vương đích thực và nên đợi mang đến gần phút ra đi, nó mới nhận ra ông Sáu đó là người thân phụ mà nó hằng muốn nhớ. Giờ đồng hồ gọi bố "lúc ấy mới vỡ tung ra từ đáy lòng đứa trẻ, làm cho mọi bạn sửng sốt. Nhỏ bé Thu chạy như cất cánh đến bên ông, nó hôn ông, hôn tóc, hôn cổ, hôn vai với hôn cả dấu thẹo dài trên má". Dường như nó cảm thấy ăn năn hận bởi vì đã không nhận biết ông mau chóng hơn, sẽ lạnh nhạt, láo xược với người thân phụ yêu quý chỉ vị "vết thẹo dữ dằn" trên khuôn mặt hiền từ ấy. Tuy thế dù sao, nó cũng chỉ là một trong những đứa nhỏ nhắn không biết đưa dối. Lòng yêu cha mà nó vẫn giấu bí mật là giành cho người phụ thân chụp hình với má nó. Bao gồm vết thẹo cuộc chiến tranh đã chiếm đi của bé xíu Thu quãng thời hạn vui vẻ được ở mặt cha, làm hai tín đồ như lạc vào hai quả đât xa lạ, thiếu hiểu biết nhiều nhau, không thể gần nhau, cho dù tình cảm cha con luôn gắn kết chúng ta lại. Mà lại dù cách biểu hiện của nó với ông Sáu là ngang ngạnh, là lếu láo xược, thì tình cảm mà nó giành cho người phụ vương vẫn chỉ cần một. Giờ đồng hồ đây, nó ôm chặt ông Sáu bằng toàn bộ sức mình, níu giữ ông lại như hại mất đi một thứ nào đấy quý giá chỉ nhất. Người thân phụ trẻ rất đẹp chụp thuộc má nó tiếng như đẹp hẳn lên khi gồm vết thẹo bên trên mặt, một dấu vết anh hùng. Nhường nhịn như, ngay từ giờ phút giác ngộ đó, Thu ban đầu thay đổi. Cô nhỏ xíu không chỉ yêu phụ vương mà còn yêu mến cha, từ bỏ hào về cha.

Khác với cảm xúc hồn nhiên trong sạch của bé Thu, ông Sáu lại miêu tả lòng yêu thương con của chính bản thân mình một biện pháp thầm lặng. Ông sẽ hi sinh cả cuộc sống để cất giữ tình phụ thân con bất diệt. Vì trận chiến đấu phổ biến của dân tộc, vì cuộc sống thường ngày hạnh phúc của nhân dân với của chính người con gái bé bỏng, ông vẫn hi sinh vẻ đẹp nhất của thời trai trẻ, chịu đựng nỗi đau thể xác. Quay trở lại nhà, ông lại chịu đựng đựng nỗi đau niềm tin khi đứa đàn bà không dìm mình. Cha ngày trong nhà như sự thử thách lòng kiên trì của ông Sáu. Trước việc lảng né của con, ông chỉ biết lặng lặng, bất lực, yên lặng đến khi không thể tĩnh mịch được nữa, ông tiến công con. Cái tát ấy không làm ông đau tay mà lại làm chảy nát trong tim ông, có tác dụng ông hối hận mãi. Cho đến phút sau cuối trước lúc phân tách tay, ông mới được hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc của người cha. Ông cảm hễ rút khăn ra vệ sinh nước mắt "khi bé bỏng Thu nôn nả bày tỏ cảm tình với mình". Nhưng giây khắc ấy chẳng được bao lâu, cuộc chiến tranh lại chia giảm họ. Xa con, ông dồn hết nỗi nhớ để triển khai chiếc lược khắc lên đó cái chữ "Yêu nhớ tặng ngay Thu bé của ba". Đến khi cặn kề cái chết, ông vẫn tập trung sức lực lao động cuối cùng nhờ người bạn trao loại lược cho nhỏ xíu Thu, ánh nhìn trăng trối ấy ăn sâu vào lòng người bạn, làm bạn đó không thể nào quên cũng giống như chỉ tất cả tình cha con là quan trọng chết được.

Câu chuyện với những trường hợp éo le và diễn biến tâm trạng nhân vật phức hợp được bên văn Nguyễn quang Sáng mô tả tinh tế vẫn khiêh bạn đọc cảm cồn trước tình thân phụ con sâu nặng nề của thân phụ con ông Sáu. Đọc truyện, họ hiểu rằng chiến tranh rất có thể huỷ hoại cuộc sống, bom đạn rất có thể vùi phủ thân thể nhưng không thể cướp đi tình cảm mái ấm gia đình thiêng liêng của con người.

------------------HẾT------------------

https://condaohotel.com.vn/suy-nghi-ve-doi-song-tinh-cam-gia-dinh-trong-chien-tranh-qua-truyen-ngan-chiec-luoc-nga-cua-nha-van-nguyen-quang-sang-40751n.aspx Để chuẩn bị tốt cho bài học kinh nghiệm tiếp theo, các em rất có thể tham khảo bài bác Soạn bài bác Cố hương của Lỗ Tấn