Phương Tiên Sinh Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em Truyện

Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định

Bạn đang xem: Phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em truyện

Về mang lại Phương gia... Phương Hàn tay xách hộp bánh trứng đi vào, đưa ánh mắt xung quanh ko thấy Hạ An, anh nghĩ dĩ nhiên cô sẽ ở trên phòng. Đang định call quản gia cho nhờ ông ta gửi bánh lên đến Hạ An, thì Giản Đình từ trên lầu đi xuống gọi anh. "Hàn... Anh về rồi sao?" Giản Đình nở nụ cười rạng rực rỡ vừa di chuyển gần anh. Thấy trên tay anh đang núm hộp gì đó, Giản Đình chuyên chở nhìn thay hộp bánh từ tay anh. "Sao anh biết em thích ăn bánh này mà cài đặt vậy? hơn nữa mua tương đối nhiều nữa. " Giản Đình phấn chấn nói vừa nhìn vào hộp bánh. Thấy Giản Đình vui vẻ bởi vậy anh cũng không nỡ nói bánh này anh thiết lập cho Hạ An được: "Nếu em thích bởi vậy thì ăn uống nhiều vào." Giản Đình mỉm cười nhìn anh : "Dạ." Trong bữa cơm tối... Trong bất kể tình huống nào, chỉ việc ba người dân có tình cảm cùng với nhau, đương đầu nhau thì bầu không khí liền trở bắt buộc vô thuộc ngột ngạt. Đây là lần đầu tiên Hạ An ngồi ăn uống cơm phổ biến với Phương Hàn với Giản Đình. Thức ăn đầy bên trên bàn tuy vậy Hạ An không đủ can đảm động đũa, cô chỉ nạp năng lượng duy tốt nhất một món nhằm gần cô nhất. Va phải góc nhìn anh, cô hoảng sợ cúi đầu. Cô gái ngốc này, anh dặn quản lí gia đun nấu cả 1 bàn thức ăn nhiều như thế cho cô, sao cô lại ko thèm chạm đũa, không lẽ cô ko thích đầy đủ món nạp năng lượng này? "Ăn nhiều vào, cô ăn ít như thế, mong con tôi sinh ra nhỏ xíu yếu sao?" Phương Hàn lên tiếng, thiệt ra anh lo lắng, ý muốn cô ăn uống nhiều hơn, nhưng lừng chừng nói vậy nào đề xuất anh đành nói như thế. Giản Đình nghe vậy liền a dua theo: "Đúng rồi Hạ An, cô phải ăn đủ thì em nhỏ nhắn mới mạnh khỏe được, cô ăn uống chén canh cá này đi, nghe nói thanh nữ mang thai nạp năng lượng canh cá, bé xíu con sẽ khá thông minh." Giản Đình vừa nói vừa múc một chén bát canh chuyển qua mang lại cô. Hạ An ngửi hương thơm canh cá thôi là cảm giác khó chịu rồi, nhưng lại cô không thể khước từ ý giỏi của Giản Đình nên cố gắng uống chén bát canh. Uống được vài muỗng sau cùng không nhịn được nữa, đưa tay bưng mồm chạy vào toilet. "Thức ăn chưa hợp khẩu vị sao? Sao cô ấy lại ăn không được như thế?" Phương Hàn báo cáo như nói cho một mình anh nghe. "Anh chớ lo lắng, thanh nữ mang bầu mà, chỉ việc ngửi thấy mùi ko được là vẫn nôn vậy nên đó." Giản Đình lên tiếng. Sau thời điểm nôn một trận tái xanh cả phương diện mũi, Hạ An quay lại bàn ăn.
Thấy Hạ An mửa nghén mang lại mặt mũi tái nhợt như thế khiến anh đau lòng ko thôi. "Hạ An, tốt cô ăn bánh trứng này đi, thời gian nãy Hàn sở hữu cho tôi cực kỳ nhiều, tôi phân tách hết phần mang đến mọi tín đồ rồi, phần này tôi để giành riêng cho cô đó." niềm vui nhạt bên trên môi Hạ An khựng lại, hít một hơi nhưng vẫn tồn tại cảm thấy khó chịu: "Cám ơn." Sau bữa cơm tối... Vị lúc nãy thấy Hạ An không nạp năng lượng được gì yêu cầu sợ cô đói, anh nói với cai quản gia cho người bưng ly sữa lên phòng mang lại cô. ************* từ bây giờ đầu giờ chiều, Hạ An một mình đến khám đa khoa khám thai. Trong phòng họp, người cuối cùng cũng báo cáo xong, Phương Hàn một lần tiếp nữa nhìn đồng hồ trên tay. Trợ lý Lâm cúi đầu hỏi: "Phương Tổng, anh có bài toán gì gấp sao? Chiều nay họ có một cuộc hẹn với đối tác." "Hẹn lại vào ngày mai cho tôi." Anh không nghĩ là ngợi liền trả lời trợ lý Lâm. "Nhưng..." trợ lý Lâm đã định nói gì đấy với anh, thế nhưng anh đã cấp tốc chân nôn nóng bước ra phía bên ngoài phòng họp. Trợ lý Lâm là fan luôn kề bên anh, nên tìm hiểu sự nhọc lòng của tổng giám đốc. Phương Hàn nhớ từ bây giờ là lịch thăm khám thai của Hạ An vì ngày hôm trước anh có xem qua sổ đi khám thai của cô. Đặc biệt hôm nay anh mong mỏi đi xét nghiệm thai cùng cô, không muốn để cô 1 mình tủi thân, và cuối cùng anh mong thấy được bé xíu con của mình . Trầm mặc bước vào thang máy, anh cũng bên cạnh đó bấm smartphone gọi mang đến cô, mong mỏi biết cô đã đi vào bệnh viện giỏi chưa. Thang đồ vật di chuyển hẳn qua từng tầng lầu. Điện thoại được kết nối: "Cô vẫn ở đâu?" "Tôi đã ở bệnh dịch viện, anh điện thoại tư vấn cho tôi tất cả gì không?" Hạ An nghỉ ngơi đầu dây bên kia hỏi. Phương Hàn đã biết khám đa khoa mà cô hay cho khám cần không nên hỏi thêm ngay thức thì tắt máy, quăng quật di cồn vào túi thoát khỏi thang máy. Hạ An bên này thấy anh đã tắt điện thoại, cô cảm giác khó hiểu. Sao anh call cho cô nhưng mà không nói năng gì liền hớt tóc máy như thế. Y tá cách ra nói khổng lồ thông báo: "Mời cô Hạ An, đến lượt cô vào khám rồi."
Tiếng cô y tá như cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, Hạ An giật mình: "Vâng." Cô liền đứng lên đi vào. Qua màn hình hiển thị tivi, hết sức âm phiêu lưu hình ảnh đứa con còn nhỏ xíu của mình, Hạ An xúc động, niềm hạnh phúc không thôi. Bác bỏ sĩ nói mang lại cô biết nhỏ nhắn con nhà cô đang trong thời gian cách tân và phát triển thành hình hài. Hạ An nhìn mang đến ngây người, niềm hạnh phúc khi được nhận thấy con bự dần theo từng ngày một như thế. Cô chần chừ nếu anh bắt gặp được hình hình ảnh này vẫn có bộc lộ như ráng nào? Có niềm hạnh phúc như cô hay không? sau khi rời khỏi phòng khám, Hạ An ngồi ở hiên chạy dài nhìn lại hình hình ảnh của nhỏ vừa rồi được chụp lại, một dịp sau mới vực dậy đi về. Phương Hàn vì kẹt xe nên bây chừ mới mang lại trước cổng căn bệnh viện. Lao vào trong anh hỏi một cô y tá bệnh viện thai sinh sống đâu. Cô y tá đưa tay đi đường cho anh đi lên lầu. Hạ An đang đi, thì tất cả một em bé bỏng đang đùa ném banh, bất ngờ trái banh ném về phía cô. Hạ An sửng sốt, cô khôn xiết muốn né tránh trái banh đang cất cánh về phía cô nhưng thiếu hiểu biết sao chân cô như đổ chì, ko nhúc nhích được, chỉ biết ôm túi đeo ngăn ở chỗ bụng rồi nhắm đôi mắt lại. Vừa thoát khỏi thang máy, anh đưa mắt kiếm tìm cô trong đám fan rất đông. Vừa đúng vào lúc nhìn thấy cô thì cũng thấy trái banh sẽ ném về phía cô , anh tưởng cô đang né tránh, vậy mà cô bé ngốc này cứ đứng lặng như thế không còn nhúc nhích. Anh vừa băn khoăn lo lắng vừa hoảng sợ, nhanh như chớp chạy đến đưa tay bao phủ lấy cô, để thân mình đỡ trái banh da quán triệt trúng tín đồ cô. Đột nhiên được một vòng tay khỏe khoắn ôm lấy, Hạ An bắt đầu hoàn hồn mở đôi mắt ra. Ngửi thấy hương thơm quen thuộc, cô giật mình ngước đôi mắt lên chú ý anh. Phương Hàn, sao anh ấy lại đến đây? Anh mang đến tìm cô sao? Trái banh ném trúng sườn lưng Phương Hàn, anh cúi bạn nhặt quả banh lên, nhan sắc mặt anh về tối lại mấy phần, trở buộc phải khó coi. Là ai để trẻ em chơi banh nơi này? "Chú ơi, cho con xin lại quả banh đi ạ!" Một cậu bé đang ngước chú ý anh và nói. "Trái banh này là của ranh con sao? tinh ma con bao gồm biết ko được phép đùa banh khu vực này không? Trái banh này chú đang tịch thu sau đó vứt đi." Phương Hàn nhìn cậu nhỏ bé bằng góc nhìn hung dữ khiến cho cậu bé nhỏ sợ khóc rống lên. Người nào cũng nhìn về phía Phương Hàn cùng Hạ An. Tía của đứa bé nhỏ chạy lại ôm con: "Sao vậy con?" "Chú ấy là tín đồ xấu, chú ấy rước banh của con, không chịu trả lại đến con... Hu... Hu..." Cậu bé vừa nói vừa khóc. Tía cậu nhỏ bé nhìn người lũ ông lạnh lùng trước mặt, sau đó lên tiếng hỏi: "Sao anh lại mang banh của nam nhi tôi? fan lớn cơ mà đi bắt nạt một đứa trẻ con như thế sao?" "Anh đừng phát âm lầm, không phải như anh nghĩ đâu." Hạ An xua tay báo cáo giải thích. "Anh là cha, anh ko biết ở chỗ này toàn ra thiếu phụ mang bầu sao? Sao không quản tốt con trai mình, nhằm nó cố banh ném bừa bãi vào người khác ví như thế. Vợ tôi đang sở hữu thai, cơ hội nãy trái banh này suýt nữa ném vào người cô ấy, giả dụ lỡ banh ném trúng khiến cho vợ tôi ngã, ảnh hưởng đến người con trong bụng, hai phụ vương con anh thường nổi không?" khẩu ca cứng rắn, và ánh nhìn sắc bén khiến cho người thân phụ cảm thấy có chút sợ hãi hãi.
Người cha không mong muốn đứng lại phía trên đôi teo với người bầy ông ghẻ lạnh hung dữ bởi vậy nữa, vì chưng vợ, anh ta vẫn nổi điên bất kể lúc nào. Một vài người bao phủ đều cho rằng Phương Hàn nói đúng, một vài tín đồ lên giờ đồng hồ nói: "Anh ấy nói đúng rồi, không nên cho con nít ném banh bừa bãi như thế." Người thân phụ im lặng, ráng tay đưa nam nhi mình đi. "Khoan đã!" Hạ An thông báo gọi rồi mang trái banh trường đoản cú tay anh, đi cho trước phương diện hai cha con, khom bạn ngồi xuống cạnh cậu nhỏ bé rồi mỉm cười gửi trái banh mang đến cậu bé: "Cái này, cô trả lại đến con, lần sau đừng nghịch ở những trong chỗ đông người thế này nữa nha, sẽ khá nguy hiểm cho tất cả những người khác." Cậu bé quẹt nước mắt nhấn lấy trái banh từ tay cô: "Dạ, con cám ơn cô." Hạ An mỉm mỉm cười xoa đầu cậu bé: "Ngoan lắm." Hai cha con giã từ Hạ An đi trước, cô và anh đi đằng sau. "Ba ơi, sao cô kia xinh đẹp êm ả dịu dàng như thay mà chịu đựng làm vợ cái chú hung dữ kia ạ?" Cậu nhỏ bé vô tư hỏi. "Ba lừng khừng nữa, chắc là do cô ấy yêu thương chú kia đề xuất mới chịu làm vợ." Người thân phụ vừa cố gắng tay con vừa nói. Hạ An và Phương Hàn đi đằng sau đều nghe thấy, cô mỉm cười bởi cậu nhỏ nhắn nói anh hung dữ, tiếp nối lén nhìn khuôn mặt đang giận dữ của anh. Lúc nghe đến cậu bé nhỏ nói mình hung dữ, Phương Hàn nhíu mày, không thèm cân nhắc nữa, chân dài sải bước đi nhanh hơn. Hạ An lẽo đẽo theo đi phía sau anh. Dịp nãy do chuyện cậu nhỏ bé kia đề xuất cô quên mất. Sao anh ấy lại mang lại đây? Vừa rồi anh vì chưng sao lại chấp nhận cô là vợ anh? có một từ bà xã phát ra từ mồm anh đã khiến trái tim Hạ An thổn thức, xem xét nhiều hơn. Thoát ra khỏi bệnh viện, anh báo cáo nói ý mong đưa cô về nhà. Bên trên xe không một ai nói câu nào. Cô rất ý muốn hỏi anh nguyên nhân đến cơ sở y tế tìm cô? nhưng có gì đó chặn miệng cô lại khiến cho cô không thể mở mồm hỏi. Phương Hàn là fan lên giờ đồng hồ trước. Anh hỏi cô đi kiểm tra sức khỏe đứa bé bỏng có khỏe giỏi không? Hạ An nói theo với anh hệt nhau lời bác bỏ sĩ nói cùng với cô. Một thời gian sau anh lại nói tiếp: "Hạ An, tôi không ngờ cô khoáng đạt thật đấy, nghe nói sau khi sinh đứa nhỏ xíu ra cô đã giao lại mang đến tôi cùng Giản Đình, sẽ chúc mừng hạnh phúc cho shop chúng tôi rồi bắt đầu rời đi." Hạ An ngây người, cô do dự nên trả lời anh nắm nào, cô chỉ biết ví như một ngày thật sự xa anh với xa con chắc chắn là là điều khiến cho cô khổ cực nhất. Mà lại cô và anh lâu dài không cùng một cố gắng giới, cô đã từng có lưu ý đến ích kỷ sẽ giữ đứa bé cho riêng biệt mình. Tuy nhiên giờ suy nghĩ lại ví như để bé xíu con sinh sống với anh sẽ có tương lai hơn, anh có đk sẽ lo cho con có cuộc sống thường ngày tốt, còn ở cùng cô chỉ hoàn toàn có thể chịu khổ cơ mà thôi. Cô sợ bản thân mình càng rún càng sâu, cấp thiết nào thoát ra được tình yêu này.

Xem thêm: Cách Kích Thích Tuyến Yên Tăng Chiều Cao Tự Nhiên, Cách Kích Thích Tuyến Yên Để Tăng Chiều Cao

Nghĩ đến tương lai cả hai yêu cầu chia xa, suy nghĩ đến bé nhỏ con, cô cảm xúc đau lòng không chịu được, hít hít mũi, đáp trả lại anh hầu hết câu không phải với lòng mình. "Đúng vậy, tôi đã rời đi. Chưa phải tôi khoáng đạt mà chỉ nên buông quăng quật thứ các thứ không thuộc về mình." "Cô cũng biết thân biết phận thừa nhỉ, vậy nhưng tôi cứ tưởng cô đã như người thiếu nữ khác, mong muốn tham lam các hơn." "Tôi không hề tham lam gì cả, tôi chỉ mong có thể bình yên sinh con ra." Ánh mắt ngập nước của cô cúi đầu không dám nhìn anh. Tiếng nói của cô thỏ thẻ mềm mại và mượt mà như hy vọng chạm cho tim anh. Thật ra cô cũng đã có lần nổi lòng tham mong mỏi anh là của cô, nhưng ngay cả đến lòng tham cũng trở thành anh dập tắt. "Cô thật sự mong muốn rời xa con sao?" giọng nói của Phương Hàn mặt tai cô, ngoài ra đang nghiến răng nói. Hạ An trọn vẹn không thể hiểu được trung ương tư phức hợp của anh. Anh muốn như thế nào đây? tựa như đang giận, không cam lòng, giỏi là ko nỡ... Hạ An run lên do sự đa tình của mình: "Thật ra tôi từng có quan tâm đến sẽ giữ bé cho riêng biệt mình, nhưng quan tâm đến lại, nếu sau đây con hình thành ở cạnh anh sẽ xuất sắc hơn sinh hoạt với tôi. Anh bao gồm điều kiện xuất sắc sẽ lo mang lại con cuộc sống thường ngày sung túc, còn theo tôi chỉ có thể chịu khổ, do thế..." Vành đôi mắt Hạ An đỏ ửng. Nghe phần đông lời giãi bày của cô, Phương Hàn yên ổn lặng, chỉ đắm ngập trong mạch quan tâm đến của mình: chung cuộc cô chỉ ước ao rời xa anh. Phương Hàn nhíu chặt chân mày, Hạ An cứ như vậy này, khiến cho anh thấy thật nhức lòng. Đây là lần thứ tía cô mong muốn rời xa anh. Anh cảm giác vô cùng ai oán bực, càng suy nghĩ càng giận, càng giận hơn cơ hội trước. "Phương tiên sinh?" Hạ An call anh rồi tiếp tục nói: "Một cái ô không thể đậy cho tía người, huống hồ tôi chỉ là bạn thừa. Vì chưng vậy bây giờ tôi chỉ ý muốn giữ mối quan hệ bình thường nhất với anh, không thích có sự ràng buộc làm sao khác..." nói đến câu cuối cùng, cô cảm thấy xung quanh như bị đóng góp băng. Hạ An nhìn anh, đáy lòng âu sầu không thôi. Bây giờ Phương Hàn mới định hình lại, tay nuốm chặt tay lái. Cô bé này, thật biết giữ mối quan hệ với anh, ý cô đã rõ ràng như vậy. Giọng điệu lãnh đạm anh lên tiếng: "Sau khi sinh đứa nhỏ nhắn ra cô ao ước làm gì, đi đâu thì cứ việc." tiếng nói hết sức giá nhạt, cấp thiết nhạt hơn nữa. Nhưng trái lại anh cảm thấy lồng ngực như bị thứ nào đấy nặng nề đè lên trên rất khó khăn chịu. Hạ An im re một hồi lâu bắt đầu nói ra: "Được."

Phương Tiên Sinh, chờ Ngày Anh phân biệt Em

Tóm tắt Chương 34: lời nói tổn mến Về cho Phương gia...: Phương Tiên Sinh, chờ Ngày Anh nhận ra Em


Phương Tiên Sinh, ngóng Ngày Anh nhận thấy Em Chương 34: lời nói tổn thương Về đến Phương gia...

Review Chương 34: khẩu ca tổn yêu thương Về mang lại Phương gia... - Phương Tiên Sinh, ngóng Ngày Anh nhận ra Em

Đọc ngay lập tức Chương 34: tiếng nói tổn yêu đương Về mang đến Phương gia... Truyện Phương Tiên Sinh, ngóng Ngày Anh phân biệt Em

Review truyện Phương Tiên Sinh, hóng Ngày Anh nhận biết Em

Truyện Phương Tiên Sinh, đợi Ngày Anh phân biệt Em Review


1,240 | 1 52 chương

*

Phương Tiên Sinh, chờ Ngày Anh nhận thấy Em

Đánh giá


condaohotel.com.vn

Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay,truyện full. condaohotel.com.vn luôn tổng thích hợp và update các chương truyện một biện pháp nhanh nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà bộ quà tặng kèm theo cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc phân tách sẻ