NỘI DUNG CỦA BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG

Tác giả: Tế Hanh: (1921 - 2009) thương hiệu khai sinh là è cổ Tế Hanh. Ông xuất hiện thêm trong thi bọn Việt nam giới ở khoảng cuối trào lưu Thơ mới (1940 -1945), với số đông sáng tác mang nặng nỗi bi thiết và tình cảm quê hương.

Bạn đang xem: Nội dung của bài thơ quê hương

Bài thơ: viết năm 1939, khi Tế khô hanh đang học tập tại Huế trong nỗi ghi nhớ quê hương-một xóm chài ven bờ biển tha thiết. Bài thơ được rút trong tập Nghẹn ngào (1939) và tiếp đến được in vào tập Hoa niên (1945)

2. Phân tích bài thơ

a. Hình ảnh quê hương trong tim trí của tác giả:

“Làng tôi nghỉ ngơi vốn làm cho nghề chài lưới”: phương pháp gọi giản dị và đơn giản mà đầy yêu đương yêu, ra mắt về một miền quê ven bờ biển với nghề chính là chài lướiVị trí của xóm chài: biện pháp biển nửa ngày sông

⇒ Cách reviews tự nhiên nhưng ví dụ về một buôn bản chài ven biển

b. Cảnh tàu ra khơi

Thời gian bắt đầu: sớm mai hồng => gợi niềm tin, hi vọngKhông gian “trời xanh”, “gió nhẹ”, bầu trời cao rộng lớn , trong trẻo, nhuốm nắng nóng hồng bình minh → hình ảnh đoàn thuyền băng mình ra khơi, đi tiến công cá.Nghệ thuật so sánh, hễ từ mạnh miêu tả khí thế anh dũng của chiến thuyền ra khơi, làm toát lên một sức sống mạnh mẽ, một vẻ rất đẹp hùng tráng đầy hấp dẫn:Cánh buồm giương to lớn như mảnh hồn làngRướn thân white bao la...Bút pháp lãng mạn, nghệ thuật so ánh, nhân hóa, ẩn dụ -> cánh buồm white căng gió biển cả khơi rất gần gũi bỗng trở đề nghị lớn lao, thiêng liêng, rất thơ mộng và trở thành hình tượng của miền quê xã chài luôn luôn tràn đầy sức sống.Cảnh dân chài tập bơi thuyền đi đánh cá là một trong cảnh tượng đẹp: cả thiên nhiên và con fan đều chỉ ra với vẻ đẹp mắt đầy sức sống, đầy hẹn hẹn.

c. Cảnh đoàn thuyền trở về

Bức tranh lao hễ náo nhiệt, đầy ắp niềm vui, cuộc đời có:

* Hình hình ảnh người dân tấn công cá

Dân chài lưới làn da ngăm rám nắngCả toàn thân nồng thở vị xa xăm.

=> Hình hình ảnh thơ vừa sống động vừa lãng mạn -> xung khắc họa vẻ đẹp nhất giản dị, khoẻ khoắn, thơ mộng của bạn dân chài lưới: nước domain authority ngăm nhuộm nắng, nhuộm gió, body vạm vỡ cùng thấm đậm vị đặm đà của hải dương khơi.

* Hình ảnh con thuyền:

Chiếc thuyền im…Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

=> Một tranh ảnh đẹp bao gồm hình hình ảnh thiên nhiên, hình hình ảnh con người luôn luôn đan xen, hòa quyện. Con người gắn bó cùng với biển, yêu biển như một thực thể.

d. Nỗi lòng tín đồ xa quê

Nỗi nhớ quê hương thiết tha của tác giả được biểu lộ rõ nét:Hình ảnh: màu nước xanh, cá bạc, dòng buồm vôiNhịp thơ domain authority diết, điệp từ ghi nhớ -> nhấn mạnh vấn đề nỗi nhớ quê của tác giả - nỗi lưu giữ sâu đậm của tác giảĐó là nỗi nhớ color sắc, cảnh vật, nhớ dáng vẻ con thuyền, nỗi nhớ đó kết lưu lại trong một mùi vị đặc trưng của làng mạc chài “mùi nồng mặn” sống đó có nắng, tất cả gió, gồm vị muối, tất cả tình quê sâu nặng.

=> tác giả gắn bó sâu sắc với quê hương, quê hương luôn sống mãi trong thâm tâm tác giả.


B. Phân tích cụ thể nội dung bài xích học

1. Hình hình ảnh quê hương trong lòng trí của tác giả

Trước hết, hai câu thơ khởi đầu là lời ra mắt về quê hương ở trong nhà thơ:

Làng tôi ngơi nghỉ vốn có tác dụng nghề chài lưới: 

Nước bao vây, cách biển nửa ngày sông.

Lời thơ ngắn gọn, thoải mái và tự nhiên như một câu văn xuôi thông thường nhưng đã ra mắt một cách tương đối đầy đủ từ công việc thường làm cho vị trí của "làng tôi". Đó là một trong những làng nghề chài lưới ven bờ biển xinh xắn với dòng sông Trà Bồng thơ mộng uốn khúc, bao quanh. 

2. Cảnh tàu ra khơi

Thiên nhiên:

Khi trời trong gió dịu sớm mai hồng

Dân trai tráng tập bơi thuyền đi tiến công cá.

Xem thêm: Tham Luận Về Văn Hóa Ứng Xử Trong Trường Học ? Nghị Luận Về Văn Hóa Ứng Xử Của Học Sinh

Một loạt từ ngữ mang tính chất liệt kê khung cảnh, không khí thanh bình, tươi sáng của cảnh biển khơi vào buổi sáng sớm như: “gió nhẹ”, “sớm mai hồng” là những gì còn neo giữ trong tâm của tác giả khi lưu giữ về quê hương.

Con người:

Chiếc thuyền hăng như bé tuấn mã

Phăng mái chèo mạnh bạo vượt ngôi trường giang

Nhớ về quê hương, tuyệt hảo đẹp và ăn sâu đậm nhất trong thâm tâm Tế khô giòn đó là hình ảnh về hầu hết con fan lao rượu cồn đang dong thuyền ra khơi đánh bắt cá cá. Với hai động từ “hăng”, “phăng” kết hợp với phép so sánh độc đáo làm cho bức tranh đi đánh cá trở buộc phải giàu hóa học tạo hình, giàu mặt đường nét cùng giáu đậm chất cá tính mạnh. Với cồn từ “phăng” đã phần nào gợi tả lên sự khéo léo phối hợp sự tinh tế và sắc sảo và trẻ trung và tràn trề sức khỏe của những người dân vùng chài lưới.

Con thuyền:

Cánh buồm giương to lớn như miếng hồn làng

Rướn thân trắng bao la thâu góp gió

Phép đối chiếu cánh bi thương “như miếng hồn làng” bao gồm sức gợi siêu sâu sắc, vày rằng đối với những người làm nghề chài lưới thì cánh buồm chính là biểu tượng cho cuộc sống thường ngày của họ. Một sự đối chiếu hữu hình và vô hình dung đã làm nên sự trí tuệ sáng tạo nghệ thuật tuyệt vời. Con thuyền đã với theo cả tin yêu, niềm hạnh phúc và hi vọng của những người dân khu vực đây. Câu thơ khỏe khoắn và thoải mái và tự nhiên đã phần làm sao làm hiện hữu lên được khí nắm hào hùng trong công cuộc chinh phục biển khơi.

3. Cảnh đoàn thuyền trở về

Khung cảnh dân chài lưới mừng đón thành quả sau một ngày stress vất vả được diễn đạt chân thực với đầy niềm vui:

Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ

Khắp dân làng tràn ngập đón ghe về

Nhờ ơn giời đại dương lặng cá đầy ghe

Những bé cá tươi sạch thân tệ bạc trắng

Dưới ngòi bút tài hoa của Tế Hanh, tranh ảnh lao hễ hiện lên thiệt chân thực, khỏe khoắn, náo nhiệt, đầy ắp tiếng cười nói của bé người. Không khí “ồn ào”, “tấp nập” vẫn phần làm sao tái hiện được thú vui và vui lòng của fan dân chài sau một ngày hoạt động hết công suất. Những con cá “tươi ngon” nằm lặng lìm là phần đa thành quả mà người ta đạt được. Những người dân dân làng chài khoẻ khỏe mạnh vạm vỡ vừa mới được tả thực vừa hữu tình trở buộc phải có dáng vẻ phi thường(nước domain authority ngăm nhuộm nắng nhuộm gió; thân hình ngấm đậm vị đậm đà nồng toả" vị xa xăm" của biển lớn khơi.Vẻ đẹp hình dạng với làn domain authority ngăm black rám nắng với gần như bắp làm thịt cuồn cuộn, rắn rỏi, mạnh dạn mẽ đã tạo nên một thần thái phong trần, dẻo dai, kiên cường khi quản lý biển khơi của họ. Thiết yếu cái vị đặm đà của muối hạt biển, nồng đượm sẽ thấm sâu trong từng thớ thịt, từng khá thở của người dân chài thôn chài. 

Chiếc thuyền im bến mỏi quay trở lại nằm

Nghe hóa học muối thấm dần trong thớ vỏ.

Sau rất nhiều ngày lâu năm lênh đênh quanh đó biển khơi, cùng với những động tự chỉ trạng thái: "im, mỏi, trở về, nằm, nghe" khiến cho chiến thuyền hiện lên như bé người, biết ngủ ngơi, thư giãn và giải trí sau một hành trình ra khơi vất vả. Nghệ thuật và thẩm mỹ ẩn dụ chuyển đổi cảm giác qua đụng từ "nghe" đã có tác dụng cho chiến thuyền có trọng tâm hồn, có cân nhắc như đang tự cảm thấy "chất muối" – mùi vị biển cả quê nhà đang dần thấm vào cơ thể. Phải chăng sự cảm giác đó của phi thuyền cũng đó là sự cảm thấy con tín đồ ngư dân địa điểm đây, sẽ là vẻ đẹp vai trung phong hồn mặn mà, nồng hậu, chan chứa tình yêu thương thương luôn tồn trên trong họ.

4. Nỗi lòng bạn xa quê

Nỗi ghi nhớ của người sáng tác thật đa dạng: nhớ thuốc nước xanh, nhớ bé thuyền, nhớ cánh buồm vôi... đặc biệt quan trọng nhớ “mùi nồng mặn”, mùi đơn nhất của xứ biển, hương thơm rong rêu, mùi của sóng, của gió, của cá...Mùi, hương vị thân thuộc của và thân thiện của “mảnh hồn làng” địa điểm chôn nhau giảm rốn của phòng thơ. Nỗi nhớ sở tại “ nhoáng trông giỏi thoáng trong ý nghĩ trung khu tưởng, dù ở chân trời nào, không gian nào mùi vị mặn nồng của hải dương cả cứ vương vấn mãi, dềnh lên vào nỗi lưu giữ suốt đoạn đường xa quê của mình. Quê hương cứ trăn trở mãi trong tim Tế khô nóng và quê hương đang trở thành hồn thơ của người con vùng biển khơi yêu quê thiệt mặn nồng ấy!

5. Tổng kết

Nội dung: Bức tranh sáng chóe sinh rượu cồn về một làng quê miền biển.

Hình ảnh khỏe khoắn đầy sức sống của tín đồ dân chài với sinh hoạt lao hễ làng chài.Nỗi nhớ domain authority diết, sự gắn thêm bó thủy chung, tình yêu quê nhà sâu nặng của tác giả.

Nghệ thuật:

Hình hình ảnh so sánh, nhân hoá, cồn từ, tính từ, tự láy, câu cảm thán.Giọng thơ mượt mà, sâu lắng.Bút pháp lãng mạn, thể thơ 8 tiếng.

Ý nghĩa: Bài thơ là lời thổ lộ của người sáng tác về một tình yêu tha thiết so với quê mùi hương làng biển.