NHỮNG ANH HÙNG NHỎ TUỔI CHÍ LỚN TRONG LỊCH SỬ ĐẤT NƯỚC

Anh Kim Đồng

Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, người dân tộc Nùng, quê ngơi nghỉ thôn Nà Mạ, xóm Xuân Hòa (nay là ngôi trường Hà), Hà Quảng, Cao Bằng

Anh là một trong trong 5 đội viên thứ nhất của Đội nhi đồng cứu quốc buôn bản Nà Mạ cùng cũng là tổ chức triển khai Đội trước tiên của Đội ta được ra đời khi mặt trận Việt Minh thành lập (1941).

Bạn đang xem: Những anh hùng nhỏ tuổi chí lớn trong lịch sử đất nước

Trong buổi ra đời Đội, Kim Đồng được thai làm tổ trưởng.

Kim Đồng là đàn ông út của một mái ấm gia đình nông dân nghèo. Ba mất sớm. Anh trai tham gia cách mạng cùng hy sinh khi còn trẻ.

Từ năm 1940, sinh sống quê Dền sẽ có phong trào cách mạng. Dền được anh trai với anh cán bộ như anh Đức Thanh giác ngộ giải pháp mạng. Dền vẫn theo những anh làm những công việc: canh gác, gửi thư từ, nghe nói chuyện về tội lỗi của quân giặc… nhờ kia Dền đã sớm giác ngộ bí quyết mạng và phát triển thành một liên lạc viên tin tưởng của tổ chức triển khai Đảng. Dền đã chóng vánh làm thân quen với phương thức làm công tác làm việc bí mật, những lần đưa, chuyển thư từ, gửi đường cho cán cỗ lọt qua sự bao vây, canh chừng của địch.

Năm 1941, chưng Hồ về Pắc Pó, Kim Đồng từng được gặp Bác ở địa thế căn cứ cách mạng.

Bước sang năm 1943, lũ địch mập bố, đánh phá dữ dội vùng Pắc Pó. Trong một lần đi liên lạc về, giữa đường gặp lính địch phục kích gần nơi tất cả cán bộ của ta, Kim Đồng đã nhanh trí nhử cho lũ địch nổ súng về phía mình. Nhờ vào tiếng súng báo động ấy, các đồng minh cán bộ ở sát gần đó tránh thoát lên rừng. Song, Kim Đồng đã bị trúng đạn và gan góc hy sinh trên chỗ, tức thì bờ suối Lê-nin.

Hôm ấy là ngày 11 mon giêng Âm kế hoạch năm 1943, Anh vừa tròn 14 tuổi.

*
Tranh vẽ anh Kim ĐồngAnh Lê Văn Tám

Ngày 23 mon 9 năm 1945, thực dân Pháp khởi hấn ở Nam cỗ hòng giật lại nước ta một lần nữa. Năm ấy, ở ngay sát chợ Đa Kao thành phố thành phố sài gòn có một em nhỏ xíu con bên nghèo đề nghị đi chào bán lạc rang, tiến công giầy nhằm kiếm sống. Tên em là Tám

Lê Văn Tám hay lân la tới đầy đủ nơi có quân Pháp đóng để phân phối hàng, tấn công giầy. Tám tỏ ra hiền lành lành, nhút nhát bắt buộc đã được lũ lính Pháp khiến cho đi qua, vận động và từ từ quen phương diện em. Trên Thị Nghè, tất cả một kho xăng, đạn phệ của địch. Hình hình ảnh những áo quan đạn, những trái bom hiện ra trong trí tuệ của Tám cùng hầu hết cảnh tàn phá, làm thịt chóc mọi rợ của địch so với đồng bào ta đã thúc đẩy em tính mang đến một bài toán làm táo bạo. Tám nảy ra ý định sẽ phá kho xăng đạn này.

Sau mấy hôm điều tra quan ngay cạnh địch. Tám đậy dầu xăng vào người, bình thản khoác áo quan lạc rang đến bán ra cho lính gác như thường lệ. Lợi dụng lúc đàn địch không xem xét Tám chạy nhưng bay vào vị trí để xăng cùng xèo diêm. Dầu xăng trong bạn Tám bốc cháy với bén luôn luôn vào thùng xăng ngay sát nhất. Rứa là cả kho xăng bốc cháy đùng đùng rồi lan tới chỗ để bom đạn. Phát nổ ầm trời, sương lửa mù mịt cả thành phố.

Lê Văn Tám đã dũng mãnh hy sinh và để lại trong trí nhớ quần chúng. # Thành đồng quốc gia hình ảnh: Em nhỏ nhắn đuốc sống của thành phố mang tên bác của dân tộc bản địa Việt Nam

*
Tranh vẽ cảnh anh hùng Lê Văn Tám xả thân kho xăng của thực dân PhápAnh Vừ A Dính

Vừ A dính là bé thứ tía của ông Vừ kháng Lầu (sinh năm 1899) với bà Sùng Thị Plây (sinh năm 1901).

Gia đình Vừ A dính là cơ sở cách mạng của thị xã Tuần Giáo.

Vừ A Dính hiện ra và to lên trong một mái ấm gia đình người Mông có truyền thống yêu nước và phương pháp mạng. Ngay lập tức từ nhỏ, Dính là 1 cậu bé bỏng thông minh, can đảm và cấp tốc nhẹn. Được phụ huynh giáo dục, Vừ A Dính đang sớm giác ngộ phương pháp mạng và căm phẫn giặc Pháp xâm lược. Pú Nhung luôn luôn bị giặc thốt nhiên kích vào chiếm bóc, đốt nhà, bắt người. Vì thế dân làng bắt buộc cử fan canh gác để phát hiện tại giặc. Chưa đầy 13 tuổi nhưng Vừ A Dính đã xung phong được đi canh dữ như các anh chị em lớn. Lần ấy, giặc Pháp ko đi trường đoản cú Tuần Giáo lên mà chúng kín đáo xuyên rừng bạn dạng Chăn lên giật phá. Lúc phát hiện ra giặc Vừ A bám vội lao về bản, vừa đi vừa hô khổng lồ “Có thằng Tây ! bao gồm thằng Tây !”. Dân phiên bản vội chạy vào rừng. A bám chạy cấp về bên xem chị em và những em sẽ vào rừng hay chưa thì gặp gỡ một toán quân nhân xồ tới. đàn này đi bắt phu khuân của cướp bóc tách được về đồn cho chúng. Thế là chúng bắt luôn luôn A bám đi theo nhằm khiêng lợn mang đến chúng. A Dính cắm răng núm sức cõng một cái rọ nhốt con lợn to. Đến một con dốc cạnh bờ suối, A dính dự định tận dụng địa hình này để chạy trốn. Cậu giả biện pháp trượt chân lăn theo cả rọ lợn xuống dốc. Chẳng may cho A Dính, lăn cho tới cuối dốc cậu bị một cây gỗ ngăn ngang người. Mẫu rọ lợn bung ra, bé lợn chạy đổi mới vào rừng. Bầy giặc chạy ào xuống vừa tấn công vừa lôi bám về giam tại đồn bạn dạng Chăn. Thương hiệu đồn trưởng tín đồ Pháp chỉ định cho trực thuộc hạ: “Nó làm mất đi con lợn, nó buộc phải thế mạng”. Lúc biết sáng nhanh chóng mai có khả năng sẽ bị giết, đêm ấy Vừ A Dính đang rủ ông già Vừ Sa ở phiên bản Phiêng Pi cùng bị bắt giam cùng với mình toá mái trại giam, bò trải qua không ít bốt canh để trốn thoát ra ngoài.

13 tuổi Vừ A Dính đang thoát ly mái ấm gia đình trở thành đội viên liên lạc của team vũ trang huyện Tuần Giáo. Đội khí giới của Vừ A Dính chuyển động trên một địa bàn rất rộng, từ châu Điện Biên ra châu Tuần Giáo rồi ngược lên châu Tủa Chùa. Lốt chân của Dính với đội vũ trang in mọi núi rừng và các thôn bạn dạng trong huyện. Đội vũ khí thoắt ẩn, thoắt hiện tại nhiều bạn dạng làng để vận động, giúp sức bà con các dân tộc bất biến cuộc sống, xây dựng các tổ chức đoàn thể phương pháp mạng, kín đáo tổ chức phòng chiến, tấn công Pháp xâm lược.

Cuộc sống kháng chiến đau đớn nhưng Vừ A dính rất lạc quan yêu đời. Dính khôn cùng ham học cùng học khá. Thời điểm nào trong ngực áo của bám cũng nhét cuốn sách để tranh thủ học. Dính đã học đọc và viết chữ thông thạo. Khuôn mặt tròn, hai con mắt tinh nhanh, tay chân thoăn thoắt là hình ảnh chiến sĩ bé dại Vừ A dính hằn sâu vào mắt những chiến sĩ của đội vũ trang Tuần Giáo.

Xem thêm: Công ThứC ChuẩN Cho Món Chân Gà Chiên MắM Vàng Giòn Ngon BấT BạI

Địch bức tốc lùng sục tìm khử đội vũ khí nên solo vị luôn phải di chuyển. Để giữ túng mật, địch thiết yếu phát hiện nay được, chỗ đóng quân của đơn vị chức năng thường nghỉ ngơi trên những triền núi cao, xa mối cung cấp nước. Chính vì thế mà cuộc sống vô cùng gian khổ. Mỗi tháng trời ko một phân tử muối, ko một hạt gạo. Để có nước đến sinh hoạt, đơn vị của Dính đã có sáng tạo độc đáo chặt ngang thân cây chuối rồi khoét ruột cây chuối để lấy nước. Dính được đơn vị giao phụ trách việc lấy nước này cùng Dính đã làm rất khéo léo, luôn đảm bảo an toàn để đơn vị có đầy đủ nước dùng. Nhiệm vụ chính của dính là làm giao thông vận tải liên lạc. Lần nào nhận nhiệm vụ đi liên lạc dính cũng mưu trí, bảo đảm an ninh và về trước thời gian qui định. Những anh trong đơn vị hỏi lý do Dính luồn rừng với đi tốt thế, Dính cười hồn nhiên bảo: “Từ nhỏ tuổi em trèo núi, đi nhanh đã quen chân rồi”. Dính còn các lần được đơn vị giao nhiệm vụ kín xuống bản móc nối liên lạc với cửa hàng để nhận muối, mực viết, kim chỉ, giấy viết, vải mặc với thuốc men nhưng đồng bào xuống chợ cài đặt hộ. Chị em của dính cũng là 1 cơ sở kín tin cậy, nhiều lần tiếp tế mang lại đội tranh bị như thế.

Được tin bà bầu và anh chị bị địch bắt giam tại đồn phiên bản Chăn, Dính bi đát và thương bà mẹ lắm. Biết tin solo vị sẵn sàng đánh đồn phiên bản Chăn, dính đã đề nghị được xuống núi điều tra nắm tình trạng địch và nhân tiện mày mò tin tức về người mẹ và cả nhà. Đã từng bị tóm gọn giam ngơi nghỉ đồn phiên bản Chăn yêu cầu đường đi, lối lại bám khá thuộc. Bởi vì thế, anh Kiên lãnh đạo đơn vị đã đồng ý để bám xuống núi. Anh dặn kỹ dính những câu hỏi phải điều tra.

Dính như con sóc lao xuống núi. Được du kích phiên bản Chăn kín đáo dẫn ra mỏm núi sát đồn nhằm quan sát. Mai phục suốt hai sớm hôm liền dính vẫn không thấy những người bị giam thoát khỏi trại. Đoán định thể như thế nào địch cũng phải cho người ra rước nước đề xuất sáng nhanh chóng hôm sản phẩm ba, dính đã kín đáo làm ống bương đựng nước rồi bí mật nấp sau đó 1 tảng đá sát bên mép suối. Khi đám người bị tóm gọn giam được lính đồn chỉ ra suối mang nước, bám đã lập cập trà trộn vào nhưng mà địch không hề phát hiện ra. Đêm ấy Dính đã được nằm cạnh sát mẹ và các em. Chị em đã cung cấp nhiều tin tức quan trọng cho bám về đồn phiên bản Chăn. Dính còn khích lệ và căn dặn chị em và các em đừng khai báo chỗ ở của cơ sở giải pháp mạng. Sáng hôm sau Dính từ giã mẹ, chị và các em, hứa hẹn sẽ gặp mặt lại. Trở về đối kháng vị, bám đã report tỉ mỉ với vẽ lại sơ thiết bị từng vị trí cha phòng của địch... Các anh chỉ đạo đơn vị thấy nguy hiểm đã cấm đoán Dính vào vào đồn địch nữa mà chỉ tìm giải pháp liên lạc với bà bầu ở mặt ngoài.

Và lần gặp mặt sau kia của mẹ và Dính bên bờ suối là lần chạm chán cuối cùng. Bà bầu Sùng Thị Plây của Dính đã biết thành giặc bắn ngay sau buổi gặp đưa thông tin cho dính trở về trại giam với 22 fan khác.

Trung tuần mon 6 năm 1949, giặc Pháp huy động tổng lực quân bộ đội từ những đồn trong khoanh vùng để vây ráp hòng phá hủy đội thiết bị Tuần Giáo của Vừ A Dính. Gần một nghìn quân đổ về khu căn cứ Pú Nhung từ không ít ngả đường. Một tốp giặc của đồn bản Chăn dưới sự chỉ huy của một đội nhóm Tây đã kín đáo phục kích ngay tại đầu một bạn dạng bỏ hoang gần Pú Nhung.

Hôm ấy trời mù sương, chỉ bí quyết nhau vài bước đi mà không bắt gặp nhau. Dính vừa kín đáo gặp chị em trở về. Sau sống lưng của bám còn đeo trong bọc cả trăm viên đạn mà bà mẹ mới trao cho. Fan Dính ẩm ướt sương. Bởi trời giăng sương mù mịt nên rất cực nhọc quan sát. Dính bất thần rơi vào ổ phục kích của giặc nhưng không hay biết. Thằng đội Tây biết đấy là một liên lạc mang lại du kích, y mừng hun. Nó hỏi: “Các ông tỉnh chỗ nào ?” (giặc Pháp vẫn call cán bộ Việt Minh thức giấc Lai Châu là “ông tỉnh”). A Dính yên tâm trả lời: “Không biết !” Tên team Tây gầm lên: “Cái bao đạn này mày mang đến cho ông tỉnh bắn chúng tao cơ mà mày lần khần à ? Nói đi không tao bắn vỡ đầu mày bây giờ”. Dính vẫn trả lời: “Không biết!” Tên nhóm Tây không duy trì được bình tĩnh, nó xông vào tiến công Dính túi bụi.

Lũ giặc thế nhau đánh đập man di Vừ A Dính cho tận trưa. Đánh ngán địch lại hỏi, dính vẫn chỉ trả lời hai tự “không biết!”. Một tên bộ đội ác ôn đã cầm cố báng súng tiến công gãy một bên ống chân của Dính. Phương diện tím bầm, môi sưng vù, chân bị gãy vô cùng cực khổ nhưng Dính gặm răng, nước đôi mắt giàn giụa, miệng ko hé một lời như thế nào nữa. Đêm ấy, giặc trói dính dưới một nơi bắt đầu đào giữa sương khuya rét buốt. Hôm sau, rồi đêm sau nữa giặc liên tục tra tấn và vứt đói, quăng quật khát dính giữa rừng. Sự quả cảm của Vừ A Dính sẽ làm sốt ruột nhiều tên bộ đội ngụy. Sáng ngày lắp thêm ba kể từ khi bị bắt, tên team Tây mang đến trước mặt Vừ A dính dụ dỗ: “Nói một câu tao sẽ cho băng thuốc, trị chân gãy mang đến mày, mang đến mày siêu thị nhà hàng tử tế với thưởng nhiều tiền nữa. Nói, ông tỉnh ở chỗ nào ?” bám vẫn trơ như đá không rỉ răng nửa lời. Thằng team Tây gầm lên khi không khuất phục được một thằng bé. Nó hầm hầm bỏ đi. Những người dân Thái, fan Mông, fan Xá bị địch bắt đi ngang qua nhận thấy cảnh tượng của Dính người nào cũng dớm nước mắt. đột Dính phân biệt một tín đồ làng. Dính vội nhắn bằng tiếng Mông: “Cái túi tài liệu tôi đậy trong rừng, nhắn những anh ra lấy về”. Gặp người quen nào bám cũng nhắn như vậy trước mặt lũ lính gác.

Thằng nhóm Tây chỉ thị cho đám lính: “Thằng bé xíu này biết những du kích lắm. Để nó trườn đi mất thì bọn chúng mày yêu cầu chết thay”. đêm hôm chúng phân công tới tư tên lính canh gác A Dính.

Biết mình nặng nề qua ngoài bàn tay tàn ác của kẻ thù, sáng hôm khi thằng nhóm Tây vừa mang lại Vừ A dính vờ gật đầu: “Biết biết!” Tên nhóm hô quân nhân mang sữa, có bánh lại tuy thế Dính chỉ uống vài ngụm nước. “Làm cáng mang lại tao !”- bám nói cùng với tên nhóm Tây.

Sau những ngày phục kích đón bắt lực lượng cách mạng xuất hiện thêm không thành, lũ lính Pháp buộc phải rút quân về Tuần Giáo.

Ngay mẫu đêm Vừ A bám hy sinh, chứng kiến cái chết hiên ngang, quả cảm của Vừ A Dính, hơn mười tên quân nhân ngụy đã quăng quật trốn khỏi sản phẩm ngũ của địch. Vừ A dính đã quyết tử trong tư thế hiên ngang không một chút run sợ. Cuộc đời người chiến sĩ liên lạc bé dại tuổi của đội vũ trang Tuần Giáo đã khép lại tuy thế khí phách trung kiên bất khuất của Vừ A dính trước đối phương như ngọn đuốc rực sáng sủa núi rừng Tây Bắc. Tận mắt chứng kiến tấm gương hy sinh oanh liệt của dính những lính ngụy và những người bị địch bắt đi phu đã truyền đề cập đi khắp các phiên bản làng Tuần Giáo. Bên phòng bếp lửa hồng vào các mái ấm gia đình người Mông, bạn Xá, người thái lan khắp vùng Tây Bắc, fan ta từ hào đề cập cho bé cháu nghe về tấm gương hy sinh quật cường của một cậu bé nhỏ người Mông làm việc Pú Nhung...

Sau này, thi thể của Dính đang được tổ chức triển khai của ta và gia đình đưa về táng tại Pú Nhung.

Sau chiến thắng Điện Biên che 1954, các anh quân nhân huyện Tuần Giáo, tập thể của bám cùng tổ chức Đảng và cơ quan ban ngành địa phương đã đưa hài cốt liệt sĩ Vừ A dính về lập mộ tại tha ma liệt sĩ thị xã Tuần Giáo.