Nếu là người chứng kiến cảnh lão hạc kể chuyện bán chó với ông giáo

Bạn đã xem: Giới Văn – Đề bài: trường hợp được chứng kiến ​​cảnh lão Hạc kể chuyện buôn bán chó với ông giáo trong truyện ngắn của phái nam Cao, em sẽ đánh dấu câu chuyện đó như thế nào? (3) tại condaohotel.com.vn

lời mở đầu:

Từ nhỏ em đã rất thích đến trường tuy nhiên do thực trạng khó khăn buộc phải em không được mang lại trường. Lúc cô giáo chuyển về nhà, tôi có tác dụng quen với nhờ cô dạy chữ mang lại tôi. Tính từ lúc đó, tôi phát triển thành học trò của một bạn thầy nhân hậu, dù thời gian đó tôi đã là một ông già. Do hay cho nhà ông giáo nên tất cả lần tôi được tận mắt chứng kiến ​​một mẩu truyện rất cảm động: Lão Hạc đề cập với ông giáo về việc bán chó. Bạn có thể đang nghĩ, “Không có gì lớn tát, chỉ cần bán một con chó!”. Nhưng bạn ơi, nếu đọc được thực trạng sống và phẩm hóa học của lão Hạc, bạn sẽ hiểu vị sao đây là câu chuyện mà lại dù từng nào năm trôi qua, tôi vẫn tất yêu nào quên được.

Bạn đang xem: Nếu là người chứng kiến cảnh lão hạc kể chuyện bán chó với ông giáo

Nội dung bài viết:

Tôi vẫn lưu giữ rõ ngày hôm đó! Đang ngồi truyện trò với ông giáo tự dưng thấy lão Hạc từ bỏ xa đi tới. Cả xã này ai ai cũng biết lão Hạc – một lão nông có thực trạng rất đáng thương. Lão Hạc rất nghèo, vợ mất, lão sống một mình, chỉ tất cả con chó đá quý làm bầu bạn. Con trai trai của ông lão do nghèo không mang được vợ, quăng quật làng, vứt quê, biệt tích. Ông lão ở nhà đợi con về, làm thuê tìm sống qua ngày. Cho dù đói dẫu vậy ông kiên quyết không buôn bán mảnh vườn, cậy số chi phí “làm ruộng” dành dụm được, ông bảo quản cho lũ ông. Nhưng mắc bệnh kéo dài, anh không thể đi làm thuê được nữa. Và phần nhiều ngày này, tôi hi hữu khi chạm chán bạn. (tóm tắt yếu tố hoàn cảnh lão Hạc)

Tuy nhiên, không tồn tại gì lạ, từ bây giờ trông bạn thật thảm hại. Dáng vẻ đi buổi tối thiểu như người không có sức sống. Da ông xanh xao tiến thưởng vọt, khuôn mặt buồn bã, vầng trán đầy nếp nhăn. Ông già tóc đã bạc đãi trắng, trông có vẻ tiều tuỵ. Thấy tương tư, ai nhưng mà không nhức lòng. Nhưng dường như có gì đó không ổn định với bạn?! (miêu tả cùng biểu cảm)

Quả nhiên, vừa bước vào nhà, thấy chúng tôi, ông báo ngay:

– Anh Vàng chết rồi các bạn ạ!

– Anh có cung cấp không? “Cô giáo kinh ngạc hỏi.

– Đã bán! họ vừa bị bắt. ‘ anh trả lời, nghe như có gì đó mắc kẹt vào cổ họng.


Và rồi anh cố tỏ ra vui vẻ. Dẫu vậy anh ấy trông giống hệt như đang cười cợt và đôi mắt anh ấy đầy nước mắt. Thấy vậy, ai trong công ty chúng tôi cũng muốn ôm siết lấy anh mà nhảy khóc vị hiểu “cậu nhỏ nhắn vàng” là người như vậy nào. Hổ thẹn lão Hạc. Như muốn chuyển đổi không khí trầm lặng, ông giáo hỏi lão Hạc:

– vắt là bị bắt à?

Sau câu hỏi của thầy, tôi bỗng thấy gương mặt thầy chợt tóp lại, phần đông nếp nhăn hằn sâu khiến nước mắt chực trào. Đầu anh ta nghiêng sang trọng một mặt và miệng anh ta bé dại như mồm của một đứa trẻ. Ông già khóc hu hu… Tội nghiệp ông già! Như để phân bua nỗi niềm của mình, anh đột thốt lên:

– Bẩm… thầy! Nó do dự gì cả! khi thấy tôi gọi, nó nhanh chóng chạy cho vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi mang lại nó nạp năng lượng cơm. Đang ăn thì Mục trốn vào nhà, ngay lập tức sau lưng, tóm rước hai chân sau, lật ngược tín đồ lên. Cứ thế, Mu với Xiyen, cả nhì giằng teo một hồi rồi trói cả tư chân nó lại. Thời gian đó anh new biết mình đã chết! địa điểm đây! Quý ngài! thiệt là khôn ngoan! Nó cứ làm cho như nó đổ lỗi mang đến tôi vậy; nó ậm ừ, chú ý tôi như ý muốn nói cùng với tôi: “A! Ông già xấu xa! Tôi sống với anh ấy bởi thế mà anh ấy lại đối xử cùng với tôi bởi vậy sao? “. Xẻ ra ta bự như trẻ em năm độc nhất vô nhị còn lừa được một bé chó, hắn bất ngờ ta lại có ý lừa hắn!

Khéo léo, cô giáo nhanh chóng xoa vơi ông lão:

– Tôi suy nghĩ vậy, nhưng chúng ta không biết! hơn nữa, ai nuôi chó nhưng không bán, không thịt thịt? trường hợp ta giết nó là ta đã đầu thai cho nó, đầu thai đến nó có tác dụng kiếp khác.

Tuy nhiên, ông lão cay đắng nói:

– Thầy nói phải! Kiếp chó là kiếp khổ, rồi tao đổi kiếp có tác dụng người, biết đâu sướng rộng một chút… kiếp bạn như tao…

– Tôi chán chường nhìn anh, khổ cực nói:

– Đời ai cũng thế anh ạ! các bạn có nghĩ rằng chúng ta hạnh phúc hơn?

– thế thì con đâu biết rằng kiếp người cũng đều có khổ, kiếp người phải làm thế nào được sướng.

Ông già cười cùng ho. Cô giáo cố gắng lấy bờ vai tí hon guộc của ông lão dịu nhõm nói:


– Đời không có sướng thật, nhưng có cái này mới sướng: giờ mày ngồi chơi, tao đi luộc mấy củ khoai, nấu ăn nồi nước chè đặc mới ngon; Tôi và các ông ăn uống khoai, uống trà, hút tẩu… Vui quá.

Xem thêm: Ngôn Tình Là Gì? Các Thể Loại Truyện Ngôn Tình Trung Quốc Truyện Ngôn Tình Là Gì

– Đúng! giáo viên nói đúng! Đối với bọn chúng tôi, chính là niềm hạnh phúc.

Nói xong, ông lão lại cười. Tiếng cười gượng gạo, nhưng nhẹ nhõm. Tất cả shop chúng tôi đều cảm xúc nhẹ nhõm.

Tôi vui tươi nói:

– chẳng sao đúng không? Rồi mi ngồi xuống đây thì thầm với nhà tao, nhằm tao đi luộc khoai.

– Đùa thôi, nhưng thầy với cô chú để khi không giống nhé? …

Chúng tôi rất quá bất ngờ bởi khẩu ca của bạn. Trong khi bạn tất cả gì đó???

– cần gì phải đợi thêm một thời gian nữa? … Ông đừng khi nào trì hoãn hạnh phúc, ông già. Xin vui vẻ ngồi xuống đây! Tôi làm nhanh!

– Tôi biết, cảm ơn anh, tuy thế tôi vẫn mong hỏi anh một điều…

Rồi đột nhiên khuôn khía cạnh anh trở đề nghị nghiêm túc…

– bao gồm chuyện gì vậy ông nội? ‘ gia sư nhẹ nhàng hỏi.

– Thầy mang lại em nói… Nói hơi nhiều.

– Ừ, ông nội nói.

– Chuyện là rứa này anh ạ!

Tôi cũng thôi đun nấu khoai, ngồi với ông giáo để nghe lão Hạc. Anh ấy nói với tôi một bí quyết nhẹ nhõm cùng lan man. Nhưng chú ý chung có thể rút ra nhị điều. Điều đồ vật nhất: Tôi già rồi, tôi đi vắng, lại còn khờ khạo, nếu không có người âu yếm thì khó khăn mà giữ được ruộng vườn để gia công ăn ở cái làng này. Thầy tôi là fan nhiều lời, những phép tắc, ai ai cũng kính trọng nên mong muốn xin thầy giữ hộ lại cha sào ruộng vườn, thầy viết thư cho thầy tôi để không một ai dòm ngó thầy. . ; Khi con ông về, ông đã nhận mảnh vườn, nhưng mà nét chữ hoàn toàn có thể để lại thương hiệu thầy tôi,… Điều lắp thêm hai: Ông già yếu, trống mái không rõ: không nhà, chết do tai nạn. Tôi đắn đo ai tất cả thể quan tâm nó; có tác dụng phiền sản phẩm xóm, lão bị tiêu diệt không nhắm đôi mắt mũi: Lão gồm hai mươi lăm lạng tệ bạc năm đồng, bán con chó lấy ba chục lạng ta bạc, ước ao gửi mang đến ông thầy nhằm nếu bị tiêu diệt thì bé giáo viên sẽ đưa nó lên. , bảo hàng xóm đỡ đần, điện thoại tư vấn là lão Hạc bao gồm một ít, còn mặt hàng xóm sót lại bao nhiêu… ôi, lão Hạc thật đáng được kính trọng với yêu quý. Rồi ông già trở về. Chúng tôi nhìn theo dáng ốm gò của ông ráng mà không vắt được nước mắt. Rồi số đông tháng ngày tiếp theo ông sẽ sống ra sao? … Đời sao mà buồn!!!


Hoàn thành:

Nhìn cuộc sống thường ngày ấm no, niềm hạnh phúc của fan nông dân hôm nay, tôi chợt chạnh lòng yêu quý cho phần đông số phận xấu số mà bạn nông dân trong xóm hội cũ âm thầm gánh chịu. Mẩu chuyện chứng con kiến ​​cảnh lão Hạc đề cập chuyện bán chó sống thọ in sâu trong tim trí tôi cũng như không thể quên được hình ảnh của một lão nông nghèo giàu tình cảm, nhiều lòng tự trọng, yêu thương thương con cháu – Lão Hạc !

Các chúng ta đã xem nội dung bài viết Giới Văn – Nghị luận: nếu được chứng kiến ​​cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó cùng với ông giáo trong truyện ngắn của nam Cao, em sẽ lưu lại câu chuyện đó như thế nào? (3) Em hãy sửa lỗi đưa ra được không?, nếu không được hãy góp ý thêm Giới Văn – tự luận: giả dụ em là người tận mắt chứng kiến ​​cảnh lão Hạc kể chuyện phân phối chó với ông giáo trong truyện ngắn của phái nam . Cao, các bạn sẽ ghi lại mẩu truyện đó như vậy nào? (3) bên dưới để condaohotel.com.vn có thể chuyển đổi & hoàn thành nội dung xuất sắc hơn ship hàng bạn đọc! Cảm ơn các bạn đã gạnh thăm trang web condaohotel.com.vn

Thể loại: Văn học