MIÊU TẢ VÀ BIỂU CẢM TRONG VĂN BẢN TỰ SỰ LOP 8

Soạn Văn lớp 8 ngắn gọn tập 1 bài diễn đạt và biểu cảm trong văn tự sự. Câu 1. Các yếu tố mô tả có giữa những câu:


Câu 1

Trả lời câu 1 (trang 73 SGK Ngữ Văn 8 Tập 1)

* các yếu tố mô tả có trong số những câu:

- Tôi thở hồng hộc, trán đẫm mồ hôi, ríu cả chân lại.

Bạn đang xem: Miêu tả và biểu cảm trong văn bản tự sự lop 8

- chị em tôi không còm nhom cõi.

- khuôn mặt vẫn tươi tắn với đôi mắt trong với nước da mịn, làm trông rất nổi bật màu hồng của hai đống má.

* các yếu tố biểu cảm gồm trong đoạn trích là:

 - hay tại sự vui mắt bỗng được trông chú ý và được ôm ấp cái hình hài máu mủ của chính bản thân mình mà chị em tôi lại tươi tắn như thuở còn sung túc.

- những cảm giác ấm áp đã bao lâu mất đi hốt nhiên lại mơn man khắp da thịt. Hơi áo xống và hầu hết hơi thở sống khuôn miệng xinh tươi nhai trầu phả ra cơ hội đó thơm tho lạ thường.

- Phải bé nhỏ lại và lăn vào lòng một fan mẹ… nhằm bàn tay người mẹ vuốt ve từ bỏ trán xuống cằm cùng gãi rôm nghỉ ngơi sống lưng cho mới thấy người mẹ có một êm dịu vô cùng.

* những yếu tố trên không bóc tách riêng mà xen kẽ vào nhau, vừa kể, vừa tả cùng biểu cảm. Rất có thể thấy trong khúc văn sự xen kẹt đó:

- về sự việc việc: tôi ngồi trên giường xe.

- Tả: đùi áp đùi bà bầu tôi, đầu ngả vào cánh tay chị em tôi.

- Biểu cảm: mọi cảm giác ấm cúng đã bao lâu mất đi đột lại mơn man khắp da thịt.

Xem thêm: Kết Quả Siêu Cúp Tây Ban Nha, Real Madrid Đoạt Siêu Cúp Tây Ban Nha Lần Thứ 12


Câu 2

Trả lời câu 2 (trang 73 SGK Ngữ Văn 8 Tập 1)

bà bầu tôi vẫy tôi. Tôi chạy theo chiếc xe chở mẹ. Chị em kéo tôi lên xe. Tôi òa khóc. Mẹ tôi khóc theo. Tôi ngồi bên mẹ, ngả đầu với cánh tay mẹ, quan lại sát khuôn mặt mẹ .

nhận xét :

- các yếu tố diễn đạt và biểu cảm đã làm cho cho ý nghĩa sâu sắc truyện thêm sâu sắc.

- Nếu không tồn tại yếu tố mô tả giúp cho bài toán kể lại cuộc chạm chán gỡ giữa hai người mẹ con thì đoạn văn không đủ sự nhộn nhịp về màu sắc, hương thơm vị, hình dáng, diện mạo của sự việc, nhân vật, hành động.

- Ở phía trên ta thấy nhân tố biểu cảm đã giúp người viết diễn đạt rõ tình mẫu tử sâu nặng. Đoạn văn buộc người đọc phải xúc động, trăn trở, lưu ý đến trước sự việc và nhân vật.


Câu 3

Trả lời câu 3 (trang 73 SGK Ngữ Văn 8 Tập 1)

Nếu bỏ các yếu tố kể trong đoạn văn trên, chỉ nhằm lại các câu diễn tả và biểu cảm thì đoạn văn không có cốt truyện. Ta biết cốt truyện là do sự việc và nhân vật cùng với các hành vi tạo nên. Các yếu tố diễn tả và biểu cảm chỉ có thể bám vào vấn đề và nhân đồ gia dụng mới cải tiến và phát triển được. Vậy nên yếu tố kể fan và sự việc trong văn từ bỏ sự là quan lại trọng.


Phần II

LUYỆN TẬP


Câu 1


Video gợi ý giải


Trả lời câu 1 (trang 74 SGK Ngữ Văn 8 Tập 1)

* Tôi đi học

+ từng năm cứ vào thời điểm cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều.

+ Tôi quên cầm cố nào được những cảm hứng trong sáng ấy nảy nở trong tâm địa tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm mỉm cười giữa khung trời quang đãng… (Các em tìm thêm)

* Tức nước vỡ bờ:

+ Thằng dần dần vục đầu vừa thổi vừa húp xoàn xoạt. Chị Dậu rón nhón nhén bưng một bát lớn mang lại chỗ ck nằm

+ Thầy em rứa ngồi dậy húp không nhiều cháo đến đỡ xót ruột

+ Rồi chị đón lấy cải Tỉu ngồi xuống kia như gồm ý hóng xem chồng chị ăn uống có ngon mồm không.

* Lão Hạc:

 + Lão hút xong, để xe điếu xuống, quay ra phía bên ngoài thở khói…

 + sau đó 1 điếu thuốc lào, óc người ta tê ngốc đi trong nỗi ham nhẹ nhõm. Lão Hạc ngồi yên ổn lẽ, hưởng chút hoan lạc cỏn nhỏ ấy.

- những đoạn văn trên tất cả yếu tố biểu đạt làm hiện ra trước mắt tín đồ đọc cảnh vật, sự việc và có ảnh hưởng đến số đông câu văn biểu cảm, khiến cho đoạn văn nhảy ra được chân thành và ý nghĩa sâu sắc đẹp đầy hình tượng.


Câu 2


Video hướng dẫn giải


Trả lời câu 2 (trang 74 SGK Ngữ Văn 8 Tập 1)

Khác với tất cả ngày, chiều nay em đi học về thấy góc cửa nhà mở thật rộng. Qua mặt hàng rào hoa dâm bụt em thấy vào nhà có một nhẵn người to lớn đang đi lại… Em vướng mắc tự hỏi “Ai trên đây nhỉ?” và đi vội về… Vừa đặt chân tới cửa thì một gương mặt thương nhớ hơn 2 năm nay đối với em hiển thị làm em xúc đụng lặng người. Em bỏ cái cặp xuống, chạy ào đến ôm lấy thân hình vạm đổ vỡ đầy sương gió với kêu lên : “Ôi! bố". Em hỏi cha trong lời nghẹn ngào: “Bố về lúc nào thế?” với đôi làn nước mắt trào ra. Cha em vừa cốc nhẹ lên đầu em, vừa nói: “Con gái tía lớn quá rồi”. Em vừa xoa song má rám nắng, vừa hôn lên nước da ngăm đen mặn mùi nước biển ấy, vậy rồi hai ba con tự nhiên cười siêu to…