KỂ MỘT LỖI LẦM TRÓT XEM NHẬT KÍ CỦA BẠN KHIẾN EM NHỚ MÃI

*

Bạn đang xem: Kể một lỗi lầm trót xem nhật kí của bạn khiến em nhớ mãi

lựa chọn lớp tất cả Mẫu giáo Lớp 1 Lớp 2 Lớp 3 Lớp 4 Lớp 5 Lớp 6 Lớp 7 Lớp 8 Lớp 9 Lớp 10 Lớp 11 Lớp 12 ĐH - CĐ
chọn môn toàn bộ Toán đồ lý Hóa học sinh học Ngữ văn tiếng anh lịch sử vẻ vang Địa lý Tin học công nghệ Giáo dục công dân Âm nhạc mỹ thuật Tiếng anh thí điểm lịch sử hào hùng và Địa lý thể thao Khoa học tự nhiên và thôn hội Đạo đức bằng tay thủ công Quốc phòng an ninh Tiếng việt Khoa học tự nhiên
toàn bộ Toán vật lý Hóa học viên học Ngữ văn giờ đồng hồ anh lịch sử dân tộc Địa lý Tin học công nghệ Giáo dục công dân Âm nhạc mỹ thuật Tiếng anh thí điểm lịch sử vẻ vang và Địa lý thể dục thể thao Khoa học tự nhiên và buôn bản hội Đạo đức bằng tay thủ công Quốc phòng bình yên Tiếng việt Khoa học tự nhiên và thoải mái
*

*

Xem thêm: Top 7 Bài Đóng Vai Người Cháu Kể Lại Câu Chuyện Bếp Lửa, Đóng Vai Người Cháu Kể Lại Câu Chuyện Bếp Lửa

*

Trong chống kí ức ngày trong ngày hôm qua của mình, tôi hoàn toàn có thể quên các thứ, tuy nhiên tôi vẫn không khi nào quên được lần tôi trót xem trộm nhật kí của Thương. Đó là kỉ niệm chắc hẳn mãi tôi cũng không bao giờ quên được.Thương là cô bạn bè nhất của tôi từ hồi còn nhỏ nhắn xíu cần tôi phát âm thương khôn xiết rõ. Yêu quý vừa dễ thương vừa dễ dàng mến, lại khôn xiết được lòng chúng ta trong lớp. Trong một trong những buổi sáng nhà nhật đẹp nhất trời, tôi mang đến nhà yêu quý chơi. Do biết bây giờ bố bà bầu Thương không teo nhà cần vừa cho tới tôi vừa bấm chuông inh ỏi, thời điểm đó Thương trường đoản cú trong công ty vọng ra: - Đứa nào mạnh dạn mà bắt đầu sáng đang đi vào phá bên bà cầm cố hả? - Ơ, giỏi nhỉ! Thấy trẫm tới mà lại không ra mở cửa à?-Tôi đáp lại Thương xuất hiện cho tôi, vì đã thân thiện với nhau từ bé dại nên tôi chẳng kỳ lạ gì đơn vị Thương cả. Tôi chạy ào lên phòng Thương, nằm nhiều năm trên loại giường đầy thú bông của công ty ấy. Thương bảo tôi lên phòng lấy gì đùa trước đi, để các bạn ấy rước nước và trái cây rồi có lên sau. Chắc rằng các bạn sẽ ngạc nhiên lắm khi đứng trước kệ sách củaThương, so với một đứa chẳng yêu thích đọc sách một chút nào như tôi thì quan sát đã thấy phạt ngán rồi. Đang loay hoay kiếm tìm sách thì tôi bỗng nhiên thấy một khe hở nhỏ cạch kệ sách, tôi hiếu kỳ không biết gồm gì trong các số ấy bèn thò tay vào xem thử, thì tôi rút ra được một cuốn sổ. Phương diện trên của cuốn sổ được trang trí hết sức đẹp và cho ghi cái chữ “ hồ hết tâm sự của tôi”. Ôi không, đây là nhật kí của Thương.Tôi định để vào nơi cũ, dẫu vậy sao lại ngập ngừng, trái tim tôi thúc bảo phải lộ diện xem ngay, cơ mà lý trí lại bắt tôi chứa đi, tôi muốn biết thêm về Thương, tôi muốn biết coi Thương ghi nhật kí ráng nào?Tôi ko kìm được tay mình với đã nó ra, tôi biết đọc như thế này tức là xâm phạm đời tư cá nhân của Thương mà lại sao tại sao tôi lại không kìm được đôi mắt mình với đọc nó.“Trời ơi ! lẽ nào cuộc sống của mến là vậy nên ?”Bỗng tôi giật phun mình, Thương vẫn đứng ngay trước khía cạnh tôi, yêu quý hét lên: -Bạn thật là quá đáng ! Tay tôi run bắn, cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất, tôi đứng trân trân, bất động, không nói được lời nào. Cứng cáp tôi sẽ không bao giờ quên góc nhìn rưng rưng,đôi môi run rẩy đầy khó tính của Thương dịp ấy.Tôi vụt chạy đi,lòng trĩu nặng .. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Thương tức giận như vậy.Tôi chạy,chạy như trốn ánh mắt ấy,tôi ý muốn khóc quá.Tôi khôn cùng sợ,sợ sự tức giận Mai ném đến tôi,sợ cả chính việc tôi vừa làm.Về mang lại nhà tôi đóng sập cửa ngõ phòng lại,thở hổn hển,bần thần ngồi xuống ghế,tôi trường đoản cú trách mình lý do lại làm bởi vậy ?Tại sao tôi không thành công được sự tò mò của thiết yếu mình?Tại sao?Tôi buồn bực quăng cả ck sách xuống đất.Sự mắc cỡ và ân hận hận làm tôi day kết thúc không yên . Đêm đó tôi nai lưng trọc mãi.Tôi cầu gì chuyện kia chưa bao giờ xảy ra với ngày mai shop chúng tôi lại với mọi người trong nhà đến lớp.Tôi quan tâm đến miên man,nhớ lại đầy đủ trang nhậtký đầy nước mắt của bạn.Làm sao tôi có thể tưởng tượng được rằng mái ấm gia đình Thương không thể hạnh phúc,suốt ngày Thương đề xuất nghe phần nhiều trận cãi vã của bố mẹ.Tôi hoài nghi vào đông đảo gì tôi đã đọc.Càng nghĩ,tôi càng mến Thương.Tôi tưởng tượng ra hình nhẵn Thương đơn độc và buồn bã trong căn nhà lớn.Vậy cơ mà tôi vẫn tưởng mình phát âm về yêu quý rõ lắm.Tôi muốn share cùng Thương,muốn yên ủi và có tác dụng hoà cùng với bạn.Nhưng tôi lo thương vẫn trách móc, vẫn giận tôi và các bạn sẽ chẳng khi nào nói với tôi một lời nào nữa vì chưng tôi đã cố tình xen vào túng thiếu mật cực khổ mà thương hằng gìn giữ trong sâu thẳm trái tim mình.Cứ thế,suốt một đêm, tôi không sao ra khỏi sự ăn uống năn,day dứt… sáng hôm sau,tôi đi học một mình.Tôi trường đoản cú nhủ lòng sẽ tới xin lỗi Thương tuy thế tôi vẫn khôn xiết lo lắng.Mặc dù vậy, tôi đã không tiến hành được ý định của chính mình vì ngày sau và mọi ngày sau đó Thương chưa tới lớp.Vì hoàn cảnh riêng của gia đình, yêu thương đã đưa về quê nhằm học . Mong rằng,sẽ có lúc tôi gặp gỡ lại Thương nhằm xin lỗi bạn,và tôi cũng cầu muốn những nỗi buồn của Thương sẽ vợi theo năm tháng.Tôi tin tưởng một tương lai rộng lớn mở,sáng tươi vẫn đến với người bạn của tôi.Và tôi nữa,tôi tự hẹn với mình đang chẳng khi nào lặp lại không đúng lầm dại khờ thuở thơ ấu .


Đúng(0)
vui ve sầu

Bài Làm:Nhật ký kết là nơi mà mỗi họ gửi vào đó tất cả tâm tư, tình cảm của bản thân mỗi ngày. Nhật ký kết là góc nhỏ tuổi riêng bốn nhất, thầm bí mật nhất của riêng bản thân bạn, chẳng ai có quyền xâm phạm. Vậy nhưng mà tôi lại đi hiểu nhật ký của người bạn thân nhất của mình.Lê là cô bạn nữ thân thiết độc nhất của tôi. Gắng nhưng, tính giải pháp của Lê lại trái ngược hẳn cùng với tôi. Tôi là một trong những người rất là vui vẻ với lạc quan. Lê thì trầm lặng, e dè, ít nói. Cho dù hai đứa đùa thân với nhau đã lâu, mà lại cái cảm xúc chưa phát âm hết về Lê luôn luôn thôi thúc vào tôi ý muốn đọc thêm về Lê bởi mọi cách. Sự tò mò và hiếu kỳ ấy đã khiến tôi phạm cần một lỗi lầm chẳng thể tha trang bị được. Đó là xem trộm nhật cam kết của Lê.Hôm ấy, tôi và Lê thuộc hẹn nhau học nhóm tận nơi Lê. Tôi đã lên tới mức tận phòng mà Lê không hề hay biết, vẫn cắn cúi viết vào một trong những cuốn sổ color hồng khá dày. Đến khi tôi xin chào Lê thì Lê hốt nhiên giật mình, trầm trồ lúng túng, vừa giấu vội quyển sổ vào ở bên trong tủ vừa nói:_ Lan đấy à, làm cho Lê hết cả hồn luôn!Đúng dịp ấy, có tiếng chị em Lê gọi từ dưới lầu, bảo Lê xuống có bánh với nước lên để hai đứa học nhóm mang đến thoải mái. Lê bảo tôi ngồi hóng rồi líu ríu chạy xuống. Tôi suy nghĩ thầm vào bụng:_ Nhật cam kết à? Đọc một ít không biết bao gồm sao không nhỉ?Tôi rón rón rén như kẻ ăn trộm, mở tủ đem quyển nhật cam kết ra. Bàn tay tôi cứ nửa như mong lật từng trang, nửa như mong mỏi cất nó đi vì không thích xâm phạm đến kín đáo riêng bốn của bạn khác. Tôi đơ thót tim lúc nghe tới tiếng bước đi Lê bước lên trên cầu thang. Tôi vội vàng đựng quyển nhật cam kết vào vị trí cũ rồi giả vờ như đã đọc cuốn sách toán một phương pháp chăm chú. Thời gian ấy, tim tôi đập cấp tốc ghê lắm. May nhưng mà Lê ko phát hiện ra.Suốt buổi hôm ấy, tôi chẳng thể tập trung vào học tập được. Quyển nhật cam kết lúc nãy vẫn liên tục khơi gợi trí hiếu kỳ của tôi. Lê viết gì trong cuốn sổ ấy nhỉ? Tôi lén quan sát gương mặt của bạn tôi. Chắc rằng vì chơi thân với nhau hơi lâu đề nghị tôi cùng Lê trông hơi giống như nhau, thuộc làn domain authority trắng mịn, thuộc mái tóc black dài thẳng mượt. Điều duy nhất khác biệt giữa hai chúng tôi là đôi mắt, cửa sổ tâm hồn. Mọi tín đồ đều bảo hai con mắt tôi tròn xoe, luôn ánh lên mọi nét rạng rỡ khi bao gồm niềm vui. Còn hai con mắt Lê thì khôn xiết đẹp với đôi hàng ngươi cong vút, cơ mà lúc nào thì cũng đượm buồn. Chỉ việc đọc cuốn nhật cam kết ấy thì tôi đã có thể biết được hết rất nhiều gì ẩn chứa trong đôi mắt ấy. “Đọc một ít thôi, chỉ một ít thôi chắc hẳn không sao đâu”. Tôi nghĩ về thầm cùng quyết tâm tiến hành ý định ấy.Hôm sau, biết Lê phải tới trường thêm trước giờ học tập nhóm, tôi bèn đến nhà Lê nhanh chóng hơn hay lệ. Quyển nhật ký của Lê vẫn cất trong mẫu tủ ấy. Bàn tay tôi run run lần giở từng trang.“Ngày… tháng… năm…Hôm nay là ngày đầu tiên của chính bản thân mình ở trường cung cấp hai. Mình cảm giác thật vui do đã bao gồm một đứa bạn đáng yêu đến làm quen với mình. Nhật cam kết biết không, các bạn ấy như một thiên thần hạnh phúc vì đã giúp mình thoát khỏi sự cô đơn và bã khi lần trước tiên bước vào môi trường không quen này. Một tình bạn mở màn thật đẹp. Mong muốn là sẽ luôn như thế.”“Ngày… tháng… năm…Nhật ký kết ơi, mình bi thương quá! bản thân đã mong muốn vào tình bạn này thiệt nhiều. Cầm cố mà hôm nay Lan lại bảo rằng không thể nào chịu đựng được sự âm thầm lặng lẽ của mình. Lan nói đôi mắt đượm buồn của chính bản thân mình luôn khiến cho Lan băn khoăn lo lắng nhưng mình không bao giờ chịu nói tại sao để Lan yên ổn tâm. Lan ơi, hãy thông cảm cho doanh nghiệp nhé. Tôi đã thật tất cả lỗi lúc không nói ra sự thật về gia đình mình mang đến Lan biết. Cha mẹ mình đã ly dị nhau tự hồi mình mới ba tuổi. Ba mình không đi công tác nước ngoài như mình từng nói với Lan. Thật ra, ba tôi đã có gia đình riêng sinh sống xa lắm. Mình luôn muốn được call tiếng “ba”, được bố chăm sóc, mến thương như bố Lan thương mến Lan vậy. Đôi lúc mình ganh tỵ với Lan lắm, Lan biết không. Xin Lan hãy tha lỗi cho Lê nhé!”“Ngày… tháng… năm…Mình với Lan đã làm cho hòa cùng nhau rồi. Lan luôn luôn dặn bản thân phải sáng sủa hơn, cười nhiều hơn thế và sống nụ cười hòa đồng hơn. Bản thân biết Lan rất mếm mộ mình. Từ nay bản thân phải luôn luôn cười và yêu đời new được. Nguyên nhân không cười cợt vì hạnh phúc khi mình bao gồm một tín đồ bạn tuyệt vời nhất như Lan.”Đọc cho đây, tôi thiết yếu đè nén những cảm giác của mình nữa. Tôi đựng cuốn nhật ký vào chỗ cũ rồi xin phép chị em Lê về nhà. Về mang đến phòng mình, tôi nằm trên giường với khóc thật nhiều. Khóc vày thương các bạn tôi phải chịu những nỗi bi hùng như thế, khóc vị Lê hết mực thương mến tôi nhưng tôi lại lén lút đọc nhật ký của người tiêu dùng ấy.Ngay sau đó, vừa đến lớp thêm về, Lê đang sang thăm tôi ngay vày nghĩ rằng tôi bị bệnh. Dịp ấy, tôi vẫn ôm chầm mang Lê, nói nội địa mắt:_ Lê ơi, bản thân xin lỗi cậu nhé! Tụi bản thân là bạn giỏi của nhau mãi nha!Lê ngạc nhiên, rồi cũng ôm chầm lấy tôi. Lê đâu biết tôi đã làm cho gì. Nhưng có một điều cơ mà cả tôi cùng Lê rất nhiều biết. Đó là nhị đứa sẽ là bạn thân tri kỷ của nhau rồi.Thế là sau bao quan tâm đến sai lầm, thật như mong muốn rằng điều này đã dẫn cho một tình bạn đẹp tuyệt vời nhất mà công ty chúng tôi từng có. Nhưng chắc hẳn rằng rằng nếu tất cả lần sau, tôi đã không bao giờ phạm cần cái không đúng lầm rất cao là đọc trộm nhật ký của người nào đó. Mỗi người đều sở hữu một khoảng tầm trời riêng biệt mà bọn họ phải tôn trọng. Sự thiện chí và chân thành sẽ giúp con người dần đọc nhau cùng yêu yêu thương nhau các hơn.


Dưới đấy là một vài thắc mắc có thể liên quan tới câu hỏi mà bạn gửi lên. Hoàn toàn có thể trong đó gồm câu vấn đáp mà bạn cần!

viết đoạn văn lớp 9 nhắc về 1 lần mắc lỗi với các bạn ( biểu cảm,miêu tả, nghị luận, ko viết về hiểu trộm nhật kí ạ )