Kể Lại Nội Dung Câu Chuyện Được Ghi Trong Một Bài Thơ Có Tính Chất Tự Sự

*
thư viện Lớp 1 Lớp 1 Lớp 2 Lớp 2 Lớp 3 Lớp 3 Lớp 4 Lớp 4 Lớp 5 Lớp 5 Lớp 6 Lớp 6 Lớp 7 Lớp 7 Lớp 8 Lớp 8 Lớp 9 Lớp 9 Lớp 10 Lớp 10 Lớp 11 Lớp 11 Lớp 12 Lớp 12 Lời bài xích hát Lời bài xích hát tuyển chọn sinh Đại học, cao đẳng tuyển sinh Đại học, cao đẳng

đề cập lại nội dung mẩu truyện trong bài bác thơ có tính chất tự sự hay độc nhất (6 mẫu)


thiết lập xuống 8 335 2

condaohotel.com.vn xin reviews đến các quý thầy cô, những em học viên lớp 7 bài xích văn chủng loại Kể lại nội dung câu chuyện trong bài bác thơ có đặc điểm tự sự tốt nhất, gồm 8 trang trong những số ấy có dàn ý phân tích đưa ra tiết, sơ đồ tư duy với 5 bài văn phân tích chủng loại hay độc nhất vô nhị giúp những em học viên có thêm tài liệu tìm hiểu thêm trong quá trình ôn tập, củng cố kiến thức và kỹ năng và chuẩn bị cho bài bác thi môn văn sắp đến tới. Chúc các em học viên ôn tập thật kết quả và đạt được tác dụng như ý muốn đợi.

Bạn đang xem: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự

Mời những quý thầy cô và những em học sinh cùng tham khảo và tải về cụ thể tài liệu bên dưới đây:

KỂ LẠI NỘI DUNG CÂU CHUYỂN trong BÀI THƠ CÓ TÍNH CHẤT TỰ SỰ

Kể lại nội dung mẩu truyện trong bài bác thơ có tính chất tự sự- chủng loại 1

Chiến dịch Biên giới, mùa thu năm 1950, tôi hăm hở phát xuất theo tiếng call thiêng liêng của Tổ quốc. Là 1 trong anh lính mới (người chiến sĩ khi đó thường được gọi là team viên), tôi đã bao gồm ngày tháng đẹp tuyệt vời nhất là được sống và chiến đấu sát bên Bác. Bên Bác, tôi đã có nhiều kỉ niệm cấp thiết nào quên, nhưng chắc rằng kỉ niệm cơ mà tôi cực kỳ xúc động đó là: vào tối trước khi ra mắt chiến dịch Biên giới, Bác đã đi vào thăm một đơn vị chức năng bộ đội với nghỉ lại vào lều trú quân của các chiến sĩ. Đêm đó, trời mưa lạnh, bác thức suốt đêm, không ngủ.

Khoảng thừa nửa đêm khi tất cả bạn bè chiến sĩ vẫn say sưa trong giấc ngủ thì không hiểu biết sao tôi lại tự nhiên chợt thức. Tôi còn chưa kịp nhổm dậy nhưng đã nhận thức thấy khuôn phương diện Bác. Bác bỏ còn thức và bên cạnh đó Bác không hề ngủ. Chưng ngồi trầm ngâm im lặng bên phòng bếp lửa. Kế bên trời mưa đã lác đác rơi. Tôi quan sát dáng Bác, càng nhìn tôi lại càng thương. Chưng đang khơi ngọn lửa. Người thân phụ già tóc tệ bạc đang đốt lửa sưởi nóng cho tôi.

Tôi vẫn yên yên cùng quan sát. Tôi thấy chưng đứng dậy. Bác đi dém lại những mảnh chăn một giải pháp nhẹ nhàng. Nhìn Bác, tôi mơ màng như đang bên trong giấc mộng. Bác mênh mông quá! Ấm nóng và cao niên quá! Tôi thổn thức và rỉ tai hỏi nhỏ:

- chưng ơi! bác bỏ chưa ngủ! bác có lạnh lẽo lắm không?

Bác quay trở lại nhìn tôi trìu mến:

- Chú cứ vấn đề ngủ ngon. Tương lai đi tiến công giặc.

Tôi vâng lời bác bỏ nhắm mắt nhưng ko có gì ngủ được. Tôi bồn chồn, nằm với lo chưng Ốm. Chiến dịch vẫn còn đấy dài và bao trở ngại vẫn mong ngóng phía trước.

Lần thứ cha thức dậy, trời đã sắp về sáng, tôi tá hỏa giật bản thân thấy chưng vẫn ngồi đó, đinh ninh, chòm râu yên phăng phắc. Tôi nằng nặc mời chưng đi ngủ để lưu lại gìn sức khỏe. Vẫn bằng giọng trầm ấm dịu dàng, bác bỏ nói với tôi: Chú cứ việc ngủ ngon. Bác thức thì mặc Bác. Bác bỏ ngủ không được ngon vì bác không thấy an lòng. Trời mưa vì thế không biết những cô chú dân công nạp năng lượng ngủ làm cho sao. Ở vào rừng mà có mỗi manh áo mỏng mảnh thì chắc chắn rằng ướt mất. Bác bỏ thấy bối rối quá. Bác muốn sao trời sáng thật mau. Tôi nhìn Bác, lòng tôi ấm cúng và vui phấn chấn mênh mông. Đêm ấy, tôi thức luôn cùng Bác.

Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng vị tôi đã nhận ra một điều ngoài ra đã thay đổi chân lý: bác của họ vĩ đại bởi vì Bác đã chiếm hữu trọn cuộc sống cho những lo lắng và yêu thương.

Sơ đồ bốn duy

Dàn ý bỏ ra tiết

1. Mở bài

- giới thiệu câu chuyện nhưng mình định nói (câu chuyện đó thuộc bài bác thơ nào?)

- xác minh ngôi nói (có thể kể theo ngôi trước tiên hoặc ngôi thứ ba)

2. Thân bài

- yếu tố hoàn cảnh (thời gian, địa điểm) xảy ra mẩu truyện ấy là lúc nào?

- Nhân vật chủ yếu trong mẩu chuyện là ai? (chú ý diễn tả một cách ví dụ nhân vật)

- nói lại câu chuyện (dựa vào đông đảo sự kiện xảy ra trong bài xích thơ nhằm kể)

+ mẩu truyện được bắt đầu như nắm nào?

+ diễn biến câu chuyện ra sao?

+ dứt câu chuyện như vậy nào?

- Ý nghĩa của câu chuyện

3. Kết bài

- hồ hết suy nghĩ, cảm hứng của bản thân lúc là bạn tham gia hoặc chứng kiến câu chuyện.

Các bài bác văn mẫu mã khác:

Kể lại nội dung câu chuyện trong bài thơ có đặc thù tự sự- chủng loại 2

Mùa thu năm 1950, Đảng và cơ quan chỉ đạo của chính phủ ta ra quyết định mở chiến dịch Cao - Bắc - lạng (còn hotline là chiến dịch Biên giới) nhằm mục đích phá tan vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở mặt đường liên lạc giữa vn với những nước bạn bè như Trung Quốc, Liên Xô… Quân ta sẵn sàng lực lượng tương đối kĩ, có sự phối hợp nghiêm ngặt trên các chiến trường để giành chiến thắng lợi.

Trước khi chiến dịch mở màn, chưng đến thăm một đơn vị bộ đội cùng nghỉ lại địa điểm trú quân. Đêm mưa, trời lạnh, chiến sỹ ngủ quây quần mặt Bác. Riêng bác không ngủ. Người ngồi bên đống lửa, nhị tay bó gối, hai con mắt trầm ngâm, rất nhiều vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng.

Đêm đã khuya. Cảnh vật chìm ngập trong bóng tối. Thỉnh thoảng văng vẳng đâu đó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn uống đêm. Giờ đồng hồ mưa rơi tí tách trên mái lán. Đồng đội của mình đang ngủ say sau đó 1 ngày hành binh vất vả. Tôi trở mình, quay khía cạnh về phía đông lửa và lặng lẽ nhìn bác – người thân phụ già thương cảm của quân đội và nhân dân Việt Nam. Bác bỏ khơi cho nhà bếp lửa cháy bùng lên, hơi nóng tỏa mọi căn lều dã chiến. Rồi bác đi dém chăn mang lại từng chiến sĩ. Bác bỏ coi trọng giấc ngủ của bộ đội phải nhón chân khôn cùng nhẹ nhàng, nỗ lực không gây ra tiếng động. Bác thân yêu săn sóc các chiến sĩ, không không giống gì bà bầu hiền yêu đương yêu băn khoăn lo lắng cho lũ con.

Tôi dõi theo từng cử chỉ của chưng mà trong trái tim trào lên cảm xúc yêu yêu đương và biết ơn vô hạn. Ánh lửa bập bùng in bóng bác lồng lộng bên trên vách nứa đối chọi sơ. Tình thân của bác bỏ đã sưởi ấm trái tim chiến sỹ trước giờ ra trận. Tôi cảm xúc mình như được che chở trong tình yêu bao la, nồng đượm ấy. Lòng tôi bồi hồi, xao xuyến một niềm xúc động. Tôi thì thầm hỏi nhỏ:

- Thưa Bác, sao bác bỏ chưa ngủ ạ? bác bỏ có lạnh lẽo lắm không?

Bác ko trả lời thắc mắc của tôi mà vồ cập khuyên nhủ:

- Chú cứ bài toán ngủ ngon, để đưa sức ngày mai tấn công giặc!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lại lòng vẫn rẻ thỏm không yên. Những đồng chí trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn bác bỏ vừa yếu đuối lại vừa cao tuổi.

Thời gian vẫn âm thầm trôi qua. Trời đang gửi dần về sáng. Lần thứ ba thức dậy, tôi đơ mình thấy chưng vẫn ngồi yên ổn như pho tượng, đôi mắt trĩu nặng suy tư đăm đăm chú ý ngọn lửa hồng. Cần thiết đành lòng, tôi bèn lên tiếng:

- Thưa Bác! Xin chưng chợp mắt một ít cho khỏe ạ!

Bác đựng giọng trầm ấm bảo tôi:

- cháu đừng bận tâm! chưng không thể lặng lòng mà ngủ. Trời thì mưa lạnh vậy này, dân công ngủ kế bên rừng, tránh làm thế nào cho khỏi ướt? bác nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng!

Nghe bác nói, tôi càng gọi tình yêu đương của bạn sâu nặng, bát ngát biết chừng nào! bác bỏ lo đến chiến sĩ, dân công, cũng là lo mang đến chiến dịch, mang đến cuộc phòng chiến đau buồn mà can đảm của toàn dân. Tình thân ấy bao che lên đất nước và dân tộc.

Sung sướng với tự hào biết bao, tôi được làm người chiến sĩ chiến đấu bên dưới ngọn cờ vinh quang quẻ của Đảng, của Bác! chưng đã khơi dậy trong tôi tình đồng đội, tình ách thống trị đẹp đẽ và cao quý. Không đành lòng ngủ yên trong chăn ấm, bên bếp lửa hồng, khi những đồng đội của mình còn yêu cầu chịu bao gian khổ, tôi thức luôn luôn cùng Bác. Bên cạnh đó hiểu được lòng tôi, phần đa ngọn lửa hồng cũng khiêu vũ múa reo vui và càng thêm rực sáng.

Kể lại nội dung câu chuyện trong bài xích thơ có tính chất tự sự- mẫu mã 3

Ông của em là một trong những người lính đã có lần tham gia chiến dịch sinh sống Việt Bắc. Từng ngày, em luôn thích thú cùng tự hào lắng nghe những mẩu chuyện lúc ở Việt Bắc của ông. Nhưng mẩu chuyện em ham mê nhất đó là câu chuyện vào một trong những đêm mưa, ông đã có được thức cùng bác Hồ.

Hồi ấy, trê tuyến phố hành quân giữa mùa đông buốt giá, ông thuộc đồng đội của bản thân dựng lều trung tâm rừng nhằm nghỉ ngơi. Với thật vinh dự, ông được ở với Bác. Tối đó, sau khi ăn xong, mọi bạn đi ngủ sớm nhằm dưỡng sức cho một ngày mai. Đến khuya, trong những khi mọi fan đang ngủ say, ông em thức giấc giấc. Bác bỏ Hồ vẫn sẽ ngồi trầm ngâm bên đống lửa. Ông em lặng lẽ âm thầm nhìn Bác, càng quan sát ông càng thương. Bác đốt lửa sưởi nóng cho ông em nằm, rồi chưng đứng dậy, dìu dịu dém chăn đến từng người. Cảm động, ông em lại gần, khẽ hỏi Bác: “Bác ơi, sao đêm khuya rồi mà bác vẫn không ngủ ạ? chưng ngồi như vậy gồm lạnh lắm không?”. Trước sự quan vai trung phong của ông, chưng mỉm cười cợt trả lời: “ Chú cứ vấn đề ngủ ngon, để giữ lại sức tương lai còn đi tiến công giặc”. Vâng lời Bác, ông em ở xuống nhưng trong lòng bồn chồn, lo lắng không yên.

Đến lần thứ bố thức dậy, ông của em thấy Bác vẫn còn đấy thức, vẫn tứ thế ấy, vẫn vẻ mặt trầm ngâm ấy. Hốt hoảng, ông em ngay tức thì mời chưng đi ngủ một cách tha thiết, khẩn khoản. Ấy vậy mà chưng vẫn không đi ngủ. Thời gian này, thấy vẻ mặt băn khoăn lo lắng của ông, bác chia sẻ:

- Chú cứ câu hỏi ngủ ngon để ngày mai còn đi đánh giặc, chưng thức thì mang Bác, bác bỏ không an lòng ngủ khi nghĩ đến dân công đã ngủ ngoại trừ rừng. Cứ nghĩ đến những chú ấy phải nằm giữa trời mưa gió rét buốt, ko chiếu, không chăn là bác bỏ không yên ổn lòng, chỉ mong sao trời mau sáng.

Xem thêm: Ban Do Xe Buyt Buýt Thành Phố Hồ Chí Minh Chi Tiết Nhất 2021

Sau lúc nghe những lời trung tâm sự của Bác, ông em cực kỳ cảm động và càng thêm ngưỡng mộ Bác. Ông quyết định thức luôn cùng Bác. Tuy tối đó ko ngủ nhưng lại ông bảo: giây lát ấy, ông còn vui hơn cả khi được ngủ xuyên suốt một đêm dài. Ngày hôm sau, lúc trời sáng, mọi tín đồ lại thường xuyên hành quân. Ông em tiếp tục thực hiện trách nhiệm với tinh thần phấn khởi, vui sướng, tràn đầy hy vọng về sau này phía trước.

Nghe ông nhắc xong, em lại thêm thấu hiểu được tấm lòng cao cả, lớn lao của chưng Hồ - người thân phụ già của dân tộc. Dựa vào tấm lòng cao cả, tràn đầy tình thương yêu ấy của bác mà dân tộc bản địa ta đã đạt được ngày hôm nay. Và tương tự như bao fan con vn khác, em luôn chiều chuộng và từ bỏ hào về bác bỏ Hồ thân yêu.

Kể lại nội dung câu chuyện trong bài bác thơ có tính chất tự sự- mẫu mã 4

Năm 1946, thực dân Pháp trở mặt xâm lược vn một lần nữa. Hồ nhà tịch đại diện thay mặt chính tủ lâm thời gọi Lời kêu gọi toàn quốc chống chiến, khích lệ nhân dân quyết mất mát để đảm bảo chủ quyền độc lập, từ bỏ do họ đã đề xuất đổ bao xương máu new giành lại được. Trường đoản cú Hà Nội, tôi trở về quê hương, đúng khi giặc Pháp tấn công vào Huế. Ko khí đông đảo ngày kia thật sôi sục. Người dân xứ Huế không phân minh già, trẻ, gái, trai, đồng lòng đánh giặc, đảm bảo an toàn quê hương.

Đang rảo bước trên đường Hàng Bè, tôi bất chợt nghe tiếng gọi vô thuộc quen thuộc: "Ôi chú Lành! Chú về hồi làm sao vậy?". Tôi ngước lên nhìn. Một chú bé xíu loắt choắt, domain authority sạm nắng, bên trên đầu là loại mũ ca nô nhóm lệch, trông new tinh nghịch làm sao. Con cháu cười, nhằm lộ hàm răng trắng đều, sải bước thật cấp tốc về phía tôi, hai tay dang rộng, dòng xắc cốt nhún khiêu vũ trên sườn lưng theo nhịp bước.

Ồ! Lượm! Đứa cháu bé bỏng bỏng của tôi! Xa cháu không lâu mà tôi thấy cháu không giống trước đây nhiều quá! cháu chững chạc hẳn lên, trông như 1 anh lính thực thụ. Tôi ôm chặt nhặt vào lòng, vội vã hỏi thăm về những người dân thân. Cháu vui vẻ khoe:

– cháu làm liên lạc. Ở với những chú bộ đội trong đồn có Cá, con cháu được các chú ấy dạy dỗ chữ, dạy hát, dạy phun súng, dạy cách làm việc… Vui lắm chú à!

Lượm hào hứng đề cập rồi cười cợt thích thú, đôi mắt sáng ngời, đôi má ứng đỏ như trái người yêu quân chín. Tôi cũng vui lây trước thú vui trẻ thơ, hồn nhiên của Lượm. Cháu giơ tay lên mũ, đứng nghiêm kính chào tôi: "Thôi, xin chào đồng chí!" kèm theo thú vui tinh nghịch. Tôi đứng lặng chú ý theo bóng cháu đang thoăn thoắt nhảy chân sáo bên trên đường. Tiếng huýt sáo phấn kích của Lượm vẫn còn đấy văng vẳng mặt tai. Tôi khôn xiết vui vì Lượm đang trở thành đồng nhóm của tôi, một phe cánh tí hon.

Ngày mon trôi qua, nhị chú con cháu tôi võ thuật trên hai mặt trận khác nhau. Vào trong 1 ngày hè tháng sáu, tôi bàng hoàng khi nhận được tin Lượm đang hi sinh vào một trận tấn công đồn giặc. Giữa lúc trận đánh đấu diễn ra ác liệt, lượm nhận trọng trách chuyển thư thượng khẩn xuất hiện trận. Vào lửa đạn mịt mù, cháu lao lên như một mũi tên, không sợ hiểm nguy, quyết trao tận tay người lãnh đạo trận đánh lệnh của cung cấp trên. Một viên đạn thù đã phun vào cháu. Lượm bửa xuống bên trên quê hương, thân đồng lúa thơm mùi sữa lên đòng. Lượm đã hi sinh tức thì trên mảnh đất nền chôn nhau cắt rốn của mình. Con cháu ra đi mãi mãi, còn lại niềm thương cảm khôn nguôi trong tâm địa tôi…

Mỗi khi nghĩ mang lại Lượm, trong tim trí tôi lại tồn tại hình hình ảnh một chú bé bỏng loắt choắt, vai đeo mẫu xắc cốt đựng tài liệu, đầu đội loại mũ ca nô, mồm huýt sáo vang, vừa đi vừa nhảy chân sáo trên tuyến phố chan hòa ánh nắng.

Kể lại nội dung câu chuyện trong bài bác thơ có đặc điểm tự sự- mẫu mã 5

Chiến tranh là mất mát, là đau thương. Trong sương lửa đạn bom tàn khốc của cuộc chiến, có tương đối nhiều người đã mãi mãi nằm xuống. Có những người ra đi khi tuổi tx thanh xuân còn đã dang dở, cũng có thể có những đứa trẻ chưa kịp trưởng thành. Lượm là 1 trong những đứa trẻ như thế. Mẩu chuyện về nhặt – chú bé bỏng liên lạc dũng mãnh là mẩu chuyện mà sau này, cửa hàng chúng tôi mãi mãi cần thiết quên.

Nhớ lại hầu hết tháng năm lịch sử hào hùng ấy, thừa lên rất nhiều đau thương, cả dân tộc bản địa đều tầm thường sức đồng lòng chiến đấu. Thực dân Pháp nhẫn trung tâm dìm quần chúng. # ta vào vào bể máu, phẫn nộ dâng cao, trào lưu yêu nước cũng ngày càng táo bạo mẽ. Lãnh đạo cung cấp trên truyền xuống công văn, lệnh cho tôi và một số bạn bè khác gửi từ Huế về thủ đô hà nội hoạt động. Một lần, tôi vô tình đến phố mặt hàng Bè. Lúc ngập trong dòng tín đồ xung quanh, một cậu bé xíu dáng người nhỏ dại nhắn, thoạt nhìn tuổi còn nhỏ, cấp tốc nhẹn mang lại gần tôi. Cậu bé xíu đi xa, tôi đang thấy vào tay xuất hiện mật khẩu cùng một bức mật thư. Cách mạng lúc đó còn hoạt động trong bí mật, lẩn tránh bé mắt của thực dân, tôi cũng không hotline cậu bé nhỏ lại hỏi thăm, chỉ chứa kĩ lá thư, nhìn theo trơn người nhỏ dại bé, tung tăng dancing chân sáo rồi chết thật dần sau dòng bạn tấp nập.

Một ít ngày sau đó, trong một buổi họp phương diện ở đối chọi vị, các bè bạn kể tôi mới biết cậu bé nhỏ tên thiệt là Nông Văn Dền, mọi người hay call là Lượm, đang làm cho liên lạc cho mặt trận Việt Minh. Tôi gặp mặt Lượm, vẫn mũ ca nô nhóm lệch với khuôn mặt trẻ em lanh lợi, thông minh. Lượm thấy tôi thì nhận ra ngay, lễ phép kính chào hỏi. Tôi ngồi cạnh Lượm, hiếu kỳ hỏi:

- Cháu trong năm này bao nhiêu tuổi rồi? Lần trước cháu giao thư mà chú không tiện hỏi chuyện.

Lượm mỉm cười tươi, thú vui của cậu nhỏ xíu trẻ tuổi đầy mức độ sống, làm cho tôi trong khi cũng khoái lạc theo:

- cháu 11 tuổi rồi chú ạ! Hôm ấy, cháu cũng lo lắng, truyền ngừng là vội vàng đi luôn, sợ quân địch theo dõi, phát hiện ra. Chẳng may chúng bắt được, biện pháp mạng ta lại thêm bề khó khăn khăn.

Tôi hơi lag mình nghe câu vấn đáp của Lượm, thầm thán phục cậu bé nhỏ tuổi tuổi mà suy nghĩ chu đáo, dũng cảm. Sợ địch phân phát hiện túng thiếu mật, phương pháp mạng bại lộ, nguy khốn chứ không sợ hãi mình bị bắt, bị tra tấn, thậm chí còn bị giết. Tôi bèn vỗ vai khích lệ bè bạn liên lạc bé dại tuổi nhưng mà yêu nước, cấp tốc trí:

- khá lắm! Vậy cháu đi liên lạc bao gồm thấy vất vả không?

Lượm nghịch cây cối mào kê trong tay, ánh mắt cậu bé xíu mới 11 tuổi bừng sáng sủa lên:

- cháu thì ko thấy vất vả chú ạ. Đi liên lạc, có lúc nguy hiểm sát kề, máy bay địch, đạn phun bay vèo vèo trên đầu nhưng vui lắm ạ. Con cháu nghĩ đến thắng lợi không xa, suy nghĩ đến bác bỏ Hồ và các chú ngày đêm kungfu thì không thấy vất vả hay lo ngại nữa. Cháu chỉ muốn mình liên lạc được cấp tốc hơn sẽ giúp đỡ Cách mạng nhanh chóng ngày win lợi, quân ta bớt hi sinh thôi ạ.

Chú cháu tôi cứ ngồi trò chuyện mãi cho đến khi có bạn bè đến gọi. Lượm lại thường xuyên đi liên lạc, cậu bé nhỏ đứng dậy, nghiêm chỉnh giơ tay kính chào tôi: “Chào đồng chí”. Tôi nhảy cười rồi cũng giơ tay chào lại. Tôi trở về vận động bí mật. Phương pháp mạng đang bước vào giai đoạn vội vàng rút, cao trào và stress hơn. Tuy vậy tôi không nghĩ là đến, lần đó lại là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Lượm.

Một lần thọ sau đó, tôi gặp lại bạn bè từng trình làng Lượm cùng với tôi ngày trước, hỏi thăm cậu nhỏ bé loắt queo quắt ấy sao rồi. Đồng chí thở lâu năm rồi nói Lượm đang hi sinh, vừa nhắc lại sự kiện đau xót ấy vừa hoài niệm tầm vóc của lặt ngày còn đi liên lạc. Tôi dần dần tưởng tượng ra hình hình ảnh chú nhỏ bé nhanh thoăn thoắt, vừa đi vừa huýt sáo vang. Chú đeo loại túi xinh xinh, bên phía trong đựng thư thượng khẩn, thư liên lạc của cách mạng. Con đường đưa thư phải trải qua những cánh đồng vắng. Một mặt là đồn gác nhỏ dại của giặc, một bên là căn cứ của biện pháp mạng chúng ta. Lượm ko chút mảy may lo sợ, tung tăng chụp bướm, chuồn chuồn, hồn nhiên bít mắt giặc. Chiếc ca lô nhỏ tuổi nhấp nhô mãi trên cánh đồng.

Nhưng quân giặc hung tàn nào tha cho chú bé nhỏ mới mười mấy tuổi, bọn chúng nổ súng, viên đạn chiếu qua trái tim hừng hực ý chí yêu nước kiên trì của Lượm. Lượm ngã xuống cánh đồng ngay lúc còn cách địa thế căn cứ những bước đi cuối cùng. Loại máu đỏ tươi cùng đôi mắt nhắm ép yên tĩnh của Lượm khiến những chiến sĩ lớn tuổi ko nén được xót xa.

Trong khâm phục và nỗi nhớ tiếc thương vô hạn trào dâng, tôi bật thốt lên phần đa câu thơ nhắc về chú bé bỏng liên lạc gan góc đã sống thọ hi sinh mang đến Tổ quốc.