HÃY TƯỞNG TƯỢNG MÌNH ĐƯỢC GẶP GỠ VÀ TRÒ CHUYỆN VỚI NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRONG TÁC PHẨM BÀI THƠ VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH

*

*

Hãy tưởng tượng mình chạm chán gỡ và chuyện trò với tín đồ lính tài xế trong bài thơ tiểu team xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài bác văn kể lại cuộc chạm chán gỡ đó


Bạn đang gặp mặt khó lúc làm bài xích văn Hãy tưởng tượng mình chạm chán gỡ và nói chuyện với tín đồ lính tài xế trong bài xích thơ tiểu team xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài xích văn nói lại cuộc gặp gỡ gỡ đó? Đừng lo! hãy xem thêm những bài văn mẫu mã đã được tuyển chọn và soạn với câu chữ ngắn gọn, chi tiết, hay nhất của Top lời giải dưới đây để cụ được biện pháp làm cũng như bổ sung thêm vốn trường đoản cú ngữ nhé. Chúc các bạn có một tài liệu té ích!

Hãy tưởng tượng mình chạm mặt gỡ và nói chuyện với fan lính lái xe trong bài bác thơ tiểu team xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn đề cập lại cuộc gặp gỡ đó

1. Yêu thương cầu

– kể chuyện trí tuệ sáng tạo trên cơ sở một cống phẩm văn học. Đó là nhân vật dụng trữ tình trong một bài thơ.

Bạn đang xem: Hãy tưởng tượng mình được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong tác phẩm bài thơ về tiểu đội xe không kính

– Cần bám sát đít nội dung bài thơ về tiểu nhóm xe không kính để sản xuất một mẩu chuyện thích hợp.

– nội dung bài viết cần áp dụng được các làm việc làm bài bác văn trường đoản cú sự; kể linh hoạt, bố cục tổng quan hợp lí.

– Câu chuyện hiểu rõ chủ đề của bài bác thơ: ca tụng những người đồng chí lái xe cộ dũng cảm, sáng sủa đã thừa qua gian khổ, trở ngại để triển khai nguyện vọng của dân tộc bản địa – thống nhất khu đất nước.

2. Gợi ý

– trước lúc làm bài, các em nên đọc kĩ, hiểu bài thơ về chi tiết cũng như công ty đề.

– Để “nhân vật đề cập chuyện” chạm chán được nhân vật bạn lính lái xe cách đó đã hơn tía chục năm, cần tạo ra một tình huống truyện vừa lòng lí.

– rất có thể dựa theo bài thơ mà bóc thành số đông cảnh nhổ mang lại dễ kể với dễ biểu lộ nhân vật. Ví dụ: cảnh xe trên đường ra trận với gian khổ, hiểm nguy; cảnh những người lính lái xe chạm mặt nhau, thành đoàn xe không kính; cảnh mái ấm gia đình lái xe sát cánh nơi kho bãi nghỉ…

3. Lập dàn ý

a. Mở bài

Tình huống để những nhân vật chạm mặt gỡ:

+ Hoặc cho thăm mái ấm gia đình thương binh, thăm kho lưu trữ bảo tàng quân đội, thăm tha ma liệt sĩ,… gặp gỡ được người chiến sĩ lái xe trê tuyến phố Trường đánh năm xưa.

+ Hoặc tưởng tượng cho Trường tô trong cuộc chiến tranh chống đế quốc Mĩ và gặp các chiến sĩ lái xe.

(Lưu ý: tình huống cần từ nhiên, có công dụng làm rõ tính phương pháp nhân vật người lái xe xe.)

b. Thân bài

– bạn lính tài xế Trường Sơn nói chuyện.

– Nhân đồ dùng “tôi” giữ vai trò gợi chuyện, reviews làm rõ ý nghĩa câu chuyện.

Cần nắm rõ những ý sau:

+ Những âu sầu mà bạn lính lái xe yêu cầu chịu đựng: sự khốc liệt của chiến tranh, kính xe vỡ, xe bị hủy diệt nặng nề…

+ đầy đủ phẩm hóa học cao đẹp nhất của bạn lính: dũng cảm, hiên ngang, sáng sủa và tất cả chút ngang tàng của nghề nghiệp, tươi tắn nhưng sống gồm lí tưởng, có trách nhiệm với Tổ quốc.

+ Sự khâm phục, yêu mến, kính trọng của nhân vật “tôi”.

c. Kết bài: xong cuộc nói chuyện:

– phân chia tay bạn lính lái xe.

– Ấn tượng của nhân trang bị “tôi”.

– suy xét về fan lính lái xe, về cố hệ cha anh.

Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và truyện trò với tín đồ lính lái xe trong bài xích thơ tiểu nhóm xe không kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn đề cập lại cuộc chạm chán gỡ đó - bài xích mẫu 1


*

nhân dịp nhà trường tổ chức sang nghĩa trang liệt sĩ thắp nhang lúc đó tôi đã chạm chán một tín đồ sĩ quan đang đứng thắp hương cho tất cả những người đồng đội sẽ hi sinh vì chưng tổ quốc. Tôi và người sĩ quan tiền này truyện trò rất vui và thật tình cờ tôi biết được bạn sĩ quan lại này chính là anh lính lái xe cộ trong bài xích thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật.

bạn sĩ quan đề cập với tôi rằng cuộc kháng chiến của dân tộc bản địa ta khôn xiết ác liệt, trên những con đường huyết mạch nối thân miền Bắc-Nam là nơi khốc liệt nhất .Bom đạn của giặc Mĩ đêm ngày dội xuống phần đa chặn con đường này nhằm mục tiêu cắt đứt sự tiếp viện thân miền Bắc-Nam. Giữa những ngày kia anh chính là người quân nhân lái xe pháo làm nhiệm vụ vận gửi lương thực,thực phẩm, vũ khí… Trên con đường Trường tô này. Bom đạn của quân thù đã có tác dụng cho những chiếc xe của các anh không thể kính nữa nghe anh kể, tôi mới làm rõ hơn về sự âu sầu mà tín đồ lính đã cần chịu đựng ngày đêm. Nhưng không phải vì điều này mà bọn họ lùi cách họ vẫn thủng thẳng lái các cái xe ko kính đó băng băng tiếp cận trên mọi chặn đường. Họ nhìn thấy đất, thấy trời thấy cả ánh sao đêm, cả đông đảo cánh chim sa họ nhìn thẳng về phía trước, khu vực đó là đầy đủ tương lai của tổ quốc được giải phóng, nhân dân được hạnh phúc, nóng no, từ bỏ do. Anh lái xe nói với tôi rằng xe không có kính cũng thật phiền toái nhưng họ vẫn chịu đựng lái xe ngày đêm, hồ hết hạt mưa sa, phân tử bụi bay vào tạo cho những mái tóc black xanh đổi thay trắng xóa như người già,họ cũng chưa buộc phải rửa nhìn nhau cất tiếng cười ha ha. Ôi! sao giờ đồng hồ cười của họ nhẹ nhõm có tác dụng sao. 

đau buồn ác liệt bom đạn của quân địch đâu đâu cũng đều có cũng không tạo cho họ rờn lòng. Các chiếc xe không kính lại tiếp tục băng băng bên trên những tuyến phố ra trận, gặp gỡ mưa thì buộc phải ướt áo thôi. Mưa cứ tuôn cứ xối nhưng họ vẫn chưa đề nghị thay áo và nỗ lực lái thêm vài trăm cây số nữa, quá qua phần đa chặn con đường bom đạn, ác liệt, bảo đảm cho an ninh những chuyến mặt hàng rồi bọn họ nghĩ mưa đang ngừng, gió đang lùa rồi áo vẫn mau thô thôi. Lúc đọc bài thơ về tiểu nhóm xe không kính tôi suy nghĩ rằng phần đông khó khăn âu sầu ác liệt đó chỉ có trong số nhân đồ vật truyện cổ tích, bài xích thơ quá qua được nhưng sẽ là những suy nghĩ sai lầm của tôi vì được gặp, được nói chuyện với những người dân lái xe cộ năm xưa tôi mới nắm rõ hơn về họ.Họ vẫn vui lòng tinh nghịch,những tiếng bom đạn ngày đêm vẫn luân nổ bên tai, phá huỷ con đường cái bị tiêu diệt luân rình rập bên họ tuy vậy họ vẫn lạc quan, yêu đời.

Anh lái xe nói với tôi nghe những tuyến đường vận chuyển, chúng ta còn được chạm mặt những bằng hữu của mình,có cả những người lính vẫn hi sinh… đông đảo phút giây chạm mặt lại hiến hoi kia cái bắt tay qua cửa ngõ kính vẫn vỡ đã khiến cho tình cảm của họ trở lên thấm thía hơn rồi những dở cơm trên bến Hoàng thay với các chiếc bát, song đũa dùng bình thường quây quần với mọi người trong nhà như một đại mái ấm gia đình của những người lính lái xe Trường Sơn. Rồi đông đảo phút giây sinh hoạt trên những chiếc võng đu đưa. Anh sĩ quan lại còn nói mang lại tôi biết mẫu xe không những không tồn tại kính nhưng mà xe còn không tồn tại đèn, không có mui xe cộ thùng xe bao gồm xước số đông thiếu thốn này sẽ không ngăn cản trở được họ những chiếc xe băng băng trở về phía trước vì khu vực miền nam ruột thịt bọn họ đầy dũng cảm, sáng sủa nhưng họ vẫn sống cùng chiến đấu bởi tổ quốc do nhân dân. Hầu như chuyến hàng của mình đã góp phàn tạo nên nên thắng lợi mùa xuân năm 1975 giải phóng miền nam tổ quốc thống nhất.

Tôi với anh lái xe chia tay nhau sau cuộc gặp gỡ gỡ kia và thủ thỉ rất vui.tôi khâm phục những người dân lính lái xe bởi tình yêu nước, ý chí bền chí của họ, chúng ta luân ghi nhớ công sức to bự của họ, chúng ta càn đề xuất phấn đấu nhiều hơn thế nữa.

Hãy tưởng tượng mình chạm chán gỡ và chat chit với tín đồ lính lái xe trong bài xích thơ tiểu team xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài xích văn kể lại cuộc chạm chán gỡ đó - bài bác mẫu 2

chiến tranh đã qua từ rất mất thời gian rồi, và chắc rằng những thanh niên như tôi không khi nào hiểu được cái khó khăn, khổ sở của quá trình cầm súng chiến đấu đảm bảo đất nước. Nhưng qua 1 lần nói chuyện, có một lần gặp mặt gỡ tình cờ đã mang đến tôi gọi ra không hề ít điều và thực sự cảm giác được cuộc sống những ngày đạn bom đau buồn ấy,…

phần đông bánh xe sẽ lăn đều, lăn phần đa và lừ đừ khỏi công ty ga, chuyến tàu Bắc Nam ban đầu cuộc hành trình dài của nó… bé tàu lao nhanh dần, lòng tôi tự dưng thấy bi thảm lạ, cũng đề nghị thôi, đó là lần đầu tiên tôi đi xa nhà như vậy, không chỉ có thế lại đi một mình. Trên một siêng tàu toàn người xa lạ, con nhỏ bé mười lăm tuổi như tôi bất chợt thấy chạnh lòng, sinh sống mũi cay cay, hai mắt đỏ dần, trong tim rơn lên một nỗi nhớ nhà, lưu giữ ba bà mẹ da diết. Người đàn ông ngồi bên cạnh, tôi mạn phép tôi gọi người ấy là “bác”, trong khi đã cảm giác được tôi vẫn nghĩ gì. Bác trạc quanh đó sáu mươi, mái đầu bạc trắng, làn da đồi mồi, tương đối rám nắng, dáng fan to khoẻ. Nhìn các cái huân chương treo trên ngực bác, tôi đoán, bác là 1 cựu chiến binh. Chưng quay thanh lịch tôi bắt chuyện:

– bi thiết hả cháu? nhớ nhà nên không? Đợt bắt đầu nhập ngũ, bác đã từng có xúc cảm như cháu bây giờ. Mà lại mau qua thôi, nó tập luyện cho con cháu tính tự lập, xa ba mà sống vẫn tốt.

Tôi nhìn chưng cười rồi khe khẽ hỏi:

– bác bỏ từng đi bộ đội ạ?

bác bỏ nhìn tôi rồi cười cợt phá lên:

– Đúng rồi cháu ạ! bác bỏ từng là 1 người quân nhân đấy. Fan lính lái các cái xe cực kỳ đặc biệt, những cái xe không kính cháu à. Khoảng đó Mĩ nó tiến công ta kịch liệt lắm, bác xung phong xuất xứ nhập ngũ. Sẵn trong người tính ưng ý mạo hiểm, lại biết lái xe, binh đoàn phân công bác vào tiểu đội 71A, lái các cái xe thiết lập qua tuyến phố Trường Sơn, chi viện súng, đạn, lương thực, dược phẩm cho bè đảng ở chiến trường miền Nam. Ngày ấy đường đi vất vả lắm cháu ạ, đâu giành được đổ bê tông phẳng lì như bây giờ, lại còn đi con đường rừng, về tối om, không cẩn thận là lao xuống vực như chơi. Xe pháo lại không tồn tại kính, cỗ phận, tua vít bắt buộc lỏng lẻo, tạo ra tiếng động rất gớm tai. Rứa mà đi nhiều, nghe những rồi cũng quen cháu ạ! bao hàm đêm lái xe qua rừng, chim thú những loại cứ bay ào ạt vào vùng lái, nguy nan lắm, nhưng mà cũng thấy thú vị. Giỏi rồi gió, bụi, mưa, lá cứ bay vào cho tới tấp, cay xè, trắng xoá phương diện mày là chuyện bình thường…

Bác dừng lại uống ngụm nước… ngay từ bé, đứa đàn bà như tôi đã khôn xiết thích số đông trò tiến công trận, múa kiếm, đột kích đủ các kiểu,… nhưng chưa hề được nghe cho tới bom đạn, hay phần đông vất vả, khó mà mỗi người lính ngôi trường Sơn cần trải qua, mặc dù là trực tiếp chiến đấu hay là những chiến sĩ lái xe pháo rất dũng mãnh như bác. Tôi hào khởi hỏi:

– Vậy đi mặt trận như thế bác bỏ có thấy ghi nhớ nhà nhiều lắm ko ạ?

– gồm chứ cháu, nhớ nhiều lắm, đôi khi nhớ cho tới mất nạp năng lượng mất ngủ. Băn khoăn lo lắng không biết người mẹ mình tiếng này có tác dụng gì, bom thả có mau chân nhưng chạy xuống hầm tuyệt không? – Ánh mắt bi ai của chưng như rạo rực lên. – mà lại mà cũng khá được các chưng cùng đơn vị an ủi và hỗ trợ nhiều lắm cháu ạ. Mấy bạn bè tuy mới chạm mặt nhau tuy vậy quý nhau và thương nhau lắm, coi nhau như anh em ruột thịt vào nhà, có cái gì ngon hay mẩu thuốc lá là mấy bằng hữu đều chia nhau hết, cực nhọc nhưng vui. Rồi phần đông hôm lái xe, gặp đồng đội đồng đội trên tuyến đường đi, cứ thế mà mấy anh em tíu tít đứng bắt tay, ôm nhau vô cùng tình cảm. Hình như có nhiều điểm bình thường là lòng yêu đất nước, căm thù lũ giặc và những thấu hiểu về nỗi ghi nhớ nhà, trung ương sự và mong mơ, ước vọng của tuổi trẻ con nên các bác đọc nhau cùng quý nhau lắm. Nhờ vậy mà thêm trường đoản cú tin, gan góc hơn trên con phố chiến đấu, cố định phải chiến thắng để về cùng với gia đình, đồng đội sẽ gặp mặt lại nhau để cùng thực hiện những dự tính trong tương lai…

câu chuyện của bác còn dài, còn lâu năm lắm nhưng new chừng tê thôi đã đủ cho tôi cảm thấy về những người dân chiến sĩ, về phần lớn gì họ đã trải qua cùng về niềm tin, lòng sáng sủa yêu đời của họ. Bánh tàu vẫn lăn, tuy nhiên nó ko gợi cho tôi cẫm giác bi lụy nữa, nó chỉ khẽ nhói lên trong fan tôi một niềm vui khó tả, chắc hẳn rằng là niềm vui được sinh sống trong một nhân loại hoà bình, sự sung sướng về rất nhiều gì mình đang có và tận hưởng…

Được gặp mặt gỡ và truyện trò với những người lái xe Trường đánh năm xưa là như mong muốn của riêng rẽ tôi. Nó giúp tôi gồm thêm nghị lực và sức khỏe để kết thúc những cầu mơ của mình. Nó như 1 luồng nội khí lan toả khắp tín đồ tôi, khiến tôi can đảm và có tinh thần hơn vào cuộc sống thường ngày này. Cùng tôi thấu hiểu một điều rằng: là người con của mảnh đất nền Việt yêu cầu chảy trong fan dòng ngày tiết Việt. Bảo vệ, cải tiến và phát triển và xây dựng nước nhà là trọng trách tất yếu của tôi, cũng giống như của hàng vạn con giới trẻ và thuộc trang lứa khác…

Hãy tưởng tượng mình chạm chán gỡ và nói chuyện với bạn lính lái xe trong bài thơ tiểu nhóm xe không kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn nhắc lại cuộc chạm chán gỡ đó - bài xích mẫu 3

*

nhân ngày kỉ niệm ngày thành lập và hoạt động quân đội nhân dân cùng quốc chống toàn dân, ngày 22 mon 12, để chúng tôi hiểu thêm về lịch sử chiến đấu cùa dân tộc, công ty trường đang mời đoàn cựu chiến binh về viếng thăm và trò chuyện. Trong đoàn đại biểu đó, tôi bắt gặp một người lính bên trên ngực gắn các huân chương và trong sự kiện chú đã ra mắt mình là tín đồ lính lái xe trong bài bác thơ về tiểu đội xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Cuối buổi, tôi đả lạm la đến gặp và gồm cuộc rỉ tai thú vị với chú.

chúng ta có lẽ không thể tưởng tượng được, người chiến sỹ lái xe con trẻ trung, sôi sục năm xưa giờ đĩnh đạc, tôn nghiêm trong bộ quân phục mới. Chú gồm giọng nói khoẻ, êm ấm và tiếng cười cợt âm vang. Cùng tháng năm, khuôn mặt tuy đã già dặn tuy nhiên vẫn có vẻ hóm hỉnh, yêu thương đời của người lính. Qua trò chuyện, có thể thấy chú là fan rất vui tính, nhiệt độ tình, nhất là khi chú kể cho tôi về cuộc sống người bộ đội trên tuyến đường Trường đánh năm ấy. Chú nhắc với tôi, năm 1969 là năm chú thường thuộc các bạn bè trong tiểu nhóm lái xe pháo qua đây, cũng là năm cơ mà Mĩ tấn công phá rất khốc liệt trên tuyến đường này. Vày đường trường Sơn, tuyến phố Hồ Chí Minh lịch sử hào hùng là tuyến đường đường quan trọng đặc biệt nhất, là dắt mối giao thông, liên lạc hai khu vực miền bắc – Nam

bọn chúng quyết phá cho bằng được. Bọn chúng thả hàng chục ngàn tấn bom, cày xới mọi khung đường, đốt cháy phần nhiều khu rừng. Hàng nghìn cây đang đổ, muông thú mất chỗ ở. Đã có không ít người té xuống để bảo đảm an toàn con đường. Mặc dù Mĩ tấn công phá ác liệt thật, nhưng đông đảo đoàn xe vận tải vẫn sớm hôm nối đuôi nhau trên nhỏ đường, mang theo bao lương thực, vũ khí đạn dược cho mặt trận miền Nam. đề cập một lúc, chú lại mỉm cười và nói với tôi:

– cháu thấy đấy, trận đánh đấu của các chú trải qua biết bao gian khổ, nặng nề khăn. Trong thời hạn tháng ác liệt này đã khắc hoạ cả 1 thời kỳ lịch sử dân tộc của dân tộc ta oanh liệt hào hùng. Trên tuyến phố Trường sơn giặc Mĩ tấn công phá cực kỳ ác liệt; bom Mĩ cày xới đất đai, phá hỏng những con đường, đốt cháy phần nhiều cánh rừng, phá huỷ biết từng nào những rừng cây là lá chắn của ta. Cơ mà không vị "bom rơi đạn lạc" bởi vậy mà những chú lùi ý chí, các đoàn xe pháo vân cài đặt ngày tối nối đuôi nhau ra tiền tuyến, các chú còn đề xuất đi trong bóng tối theo sự phía dẫn của các cô thanh niên xung phong để tiến về vùng trước trong màn tối sâu thẳm của rừng hoang. Tất cả hôm trời buổi tối Mĩ phát hiện tại ra, ta chuyên chở qua rừng, đàn chúng đã thả bom để quán triệt ta qua, phá vỡ chiếc cầu nối Bắc – Nam. Nhưng đặc biệt hơn cả là đoàn xe vận tải không tồn tại kính vị bị "bom lag bom rung kính đổ vỡ đi rồi". Bom đạn trải xuống hàng loạt khiến nào là kính, như thế nào là đèn vỡ, mui xe cộ bẹp, như thế nào là thùng xe pháo xước… không có đèn thừa qua hàng Trường sơn đầy nguy khốn như cầm cố mà các chú vẫn chấm dứt tốt nhiệm vụ đánh Mĩ, chạy dọc ngôi trường Sơn. Chẳng khác nào "châu chấu đá xe", Mĩ với bao nhiêu thiết bị tối tân đế tiến công ta nhưng chúng ta đã thừa qua những buồn bã để tấn công chúng. Chú còn ghi nhớ trên những cabin các cái xe như thế, đàn chú không cỏ trang bị gì để bít chắn cả, gió tấp vào mặt sở hữu theo từng nào là bụi. Gió lớp bụi của trường Sơn có tác dụng mắt cay xè, tóc bạc bẽo trắng như fan già còn khía cạnh thì lấm lem như thằng hề vậy, thay mà không có bất kì ai cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc hút ngang nhiên, ai nấy nhìn nhau rồi cười cợt giòn giã vang khắp hàng Trường Sơn.

Với mọi ngày nắng nóng là bởi vậy nhưng mang lại lúc mưa thì những chú còn khổ hơn nhiều, ngôi trường Sơn mỗi lúc mưa là mưa như trút bỏ nước cộng thêm vào kia là các giọt sương muối sống rừng hòa vào dòng xoáy nước mưa phả vào domain authority thịt cùa những chú tê rát cả da mặt, áo thì ướt hết. Lắm cơ hội lạnh quá những chú đề xuất tì cạnh bên vào nhau cơ mà nghĩ thầm: "Vì đảm bảo Tổ quốc phải vượt qua dược thiên nhiên thì mới là những người lính của bộ đội vậy Hồ". Bởi vì những lời nhủ thầm đó mà chú và những đồng đội bắt đầu trải qua được sự khắc nghiệt được thiên nhiên, vạn vật thiên nhiên trong thời kỳ đó lắm lúc cũng là người địch của chính mình đấy cháu ạ. Mặc dù thế các chú vẫn nuốm vô lăng lái một bí quyết hăng hái hàng trăm ngàn cây số nữa có đâu yêu cầu thay người lái, gió lùa rồi áo xống lại thô thôi.

Xem thêm: Trộn Thư Trong Word 2003 Lấy Dữ Liệu Từ Excel, Trộn Văn Bản, Trộn Thư Trong Word 2007

cháu biết không: bạn lính Trường sơn năm xưa giản dị, đối kháng sơ lắm. Để trải qua các ngày mon ấy các chú bắt buộc vượt qua biết bao nhiêu gian lao vất vả mà đặc biệt là phải biết thừa qua bao gồm mình, gồm ý chí võ thuật cao. Vượt qua hầu hết khó khăn như vậy con fan mới gọi được sức chịu đựng đựng của mình thật kỳ diệu. Xe ko kính cũng là một thú vị bởi vì ta hoàn toàn có thể nhìn cả bầu trời, không gian rộng lớn khoáng đạt như ùa vào buồng lái, những ngôi sao sáng đều nhận thấy và phần đông cánh chim chạy trực tiếp vào tim. Trọng điểm hồn người đồng chí vui phơi phới, thật đúng là:

Xẻ dọc Trường đánh đi cứu vớt nước ,

Mà lòng phơi cút dậy tương lai.

Trên tuyến phố Trường Sơn, mỗi khi các chú gặp nhau thì trải qua cửa kính bắt tay. Đó là việc động viên, truyền thêm sức mạnh cho nhau để vượt qua cạnh tranh khản. Mỗi khi giữa rừng, bên nhà bếp Hoàng cố gắng sưởi nóng bao trái tim bạn chiến sĩ, các chú nghĩ từng chung chén bát chung đũa có nghĩa là một gia đình, là tín đồ trong một nhà rồi đó cháu ạ. Một cử chỉ nhỏ của người đồng chí cũng làm cho họ đính bó thêm, xiết chặt tình đồng đội.

Được nghe chú kể phần đông vất vả ấy tôi thật thán phục hơn tình bạn bè đồng đội, lòng kiêu dũng hiên ngang của bạn chiến sĩ. Tôi thầm ao ước trên cầm cố giới không thể chiến tranh để cuộc sống mãi thanh bình.

Hãy tưởng tượng mình chạm chán gỡ và nói chuyện với tín đồ lính lái xe trong bài bác thơ tiểu nhóm xe không kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài bác văn nhắc lại cuộc gặp gỡ đó - bài xích mẫu 4

Hè vừa mới rồi tôi được trở lại viếng thăm quê nội, điều làm cho tôi vô cùng bất thần và vui vẻ đó là được ngồi cạnh một fan lính mà lại trước đây đó là người lái xe trong team xe được Phạm Tiến Duật mô tả trong bài thơ: Tiểu nhóm xe không kính năm đó.

fan lính của tiểu team xe ko kính năm kia bây giò đã già, mái tóc đã điểm bạc, ông bùi ngủi kể đến tôi nghe trong năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến, về đông đảo kỉ niệm của tiểu đội xe ko kính huyền thoại.

Thời đặc điểm đó cuộc đao binh của dân tộc ta khôn cùng ác liệt, những tuyến đường huyết mạch luôn được bảo đảm an toàn chặt chẽ, bom đạn của kẻ thù cũng triệu tập bắn phá ở hầu như nơi đây. Ngày đó chú làm trọng trách lái xe chuyển vận lương thực vũ khí cho tiền đường và trải qua con đường Trường Sơn kế hoạch sử.

với việc đáng phá kinh hoàng của giắc Mĩ, những chiếc xe ấy đã bị tàn phá, mất kính, mất đèn, thậm chí là mất cả mui xe. Bom đạn ác liệt, ngồi trên cái xe không được bảo vệ nhưng lúc đó trong người những chiến sĩ chúng tôi chỉ có ý chí chiến đấu, buộc phải vẫn ung dung, thản nhiên. Không có vật chắn, các chú càng dễ dàng nhìn đa số vật bao phủ mình, quan sát trời, quan sát sao, với thấy yêu quê hương hơn, có tinh thần chiến đấu hơn.

Lái xe không tồn tại kính nên bụi bẩn đầy người, mọi khi dừng lại, lũ nhìn nhau thấy người nào thì cũng trắng xóa thì cứ cười ha ha với nhau. Đến giờ đi, những chú lại ngồi lên những chiếc xe đó. Bom đạn hôm mai vẫn dội trên đầu, ngay cạnh bên chân, chết sống rất hy vọng manh nhưng hồ hết người chiến sỹ ấy vẫn luôn luôn lạc quan, yêu đời, coi cái chết nhẹ nhàng, không tồn tại gì khiếp sợ cả

Người chiến sĩ ấy đang kể mang đến tôi nghe trên gần như cung đường đi lại đó chú luôn luôn được gặp những fan bạn, những người dân đồng đội của mình. Có những người chỉ gặp mặt một lần rỗi sống thọ ra đi. Họ bắt tay nhau qua ô cửa kính nhằm sưởi nóng tình đồng đội. đôi lúc họ dùng bữa cơm cùng nhau bên bếp Hoàng rứa với những cái bát,đôi đũa cần sử dụng chung,quây quần bên. Người chiến sỹ lặng fan đi khi nhắc tới các kỉ niệm tình nghĩa ấy. Rồi những khoảng thời gian rất ngắn nghỉ ngơi trên cái võng đu đưa,kể cho nhau nghe sự ác liệt của các cung con đường đã đi qua. Không những kể phần lớn chuyện về tiểu đội xe của mình, người đồng chí còn cho tôi tìm ra sự kiêu dũng của các nàng thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của các cô là luôn bảo đảm cho đều chuyến xe pháo thông suốt.

Tôi hỏi người đồng chí rằng, các chú đi trên những cái xe trong yếu tố hoàn cảnh như vậy mà các chú cứ đi phăng phăng được sao? Người chiến sỹ ấy vẫn nói một câu làm tôi thiệt sự xúc động. Các chú chạy phăng phăng để dành lại độc lập, chạy về khu vực miền nam ruột thịt đã cần những chú ngơi nghỉ phía trước. Tôi thấy những người lính lái xe khi đó thật dũng cảm, học đã sống và chiến đấu hết mình vày tổ quốc. Bao gồm ý chí và tinh thần của họ đã góp thêm phần tạo nên chiến thắng vẻ vang mang lại dân tộc.

Đã mang lại lúc người chiến sỹ ấy phải xuống xe, tôi chia tay chú trong niềm nuối tiếc và xúc động. Tôi rất khâm phục những người lính lái xe khi ấy, tôi đang tỏ lòng biết ơn họ bằng phương pháp học tập thật tốt, để góp thêm phần xây dựng và bảo vệ nước nhà ngày càng giàu mạnh.

Hãy tưởng tượng mình chạm chán gỡ và chat chit với tín đồ lính tài xế trong bài xích thơ tiểu đội xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn nói lại cuộc chạm mặt gỡ đó - bài bác mẫu 5

bây giờ là một ngày đẹp mắt trời và vô cùng phù hợp cho 1 trong các buổi du xuân. Với hôm nay, tôi sẽ được cùng bố mẹ về thăm quê nước ngoài thân yêu. Cách xuống xe, tôi chợt bất thần bởi vẻ thanh bình chốn đồng quê. Bầu trời mùa xuân như vào trẻo hơn khi nào hết. Nắng chan hoà trải dài trên những bé đường, như bao trùm lên vạn thứ một màu xoàn tươi ấm áp. Mưa phùn giăng giăng cùng phảng phất trong không khí là cái se rét của mùa đông còn sót lại.

Tôi cách theo chân cha mẹ vào khu nhà ở thân thuộc vị trí giữa làng, đó là nhà của ông bà nước ngoài tôi. Nhoáng thấy nhẵn người, ông bà ngoại tôi tươi mỉm cười chạy ra tận cửa ngõ đón. Tôi chạy lại ôm chầm mang bà. Ông bà tôi với mái tóc đã tệ bạc quá nửa đầu, trên da vẫn in hằn dấu vết của thời gian, vẫn nở niềm vui rạng oắt con mặc cho những nếp nhăn cứ xô lại cùng với nhau. Rồi bà mẹ và bà tôi cùng vào phòng bếp nấu ăn. Ông ngoại dẫn tôi với bố vào trong nhà ngồi nói chuyện. Cha và ông rỉ tai rôm rả, chốc chốc hai ông bé lại cười cợt vang cả gian nhà. Tự dưng tôi cân nhắc một cánh tay bị khuyết của ông ngoại. Thấy tôi tròn vo mắt nhìn, cha cười:

– phụ nữ à, ông nước ngoài con rất lâu rồi là quân nhân lái xe pháo Trường sơn đấy!

– Thật không bố? – Tôi càng kinh ngạc hơn.

Ở lớp tôi vừa mới được học vật phẩm “Bài thơ về tiểu nhóm xe không kính” của “Phạm Tiến Duật”. Còn tiếng đây, trước mắt tôi là anh bộ đội lái xe trên tuyến đường Trường sơn năm xưa. Tôi có đang chiêm bao không nhỉ? đông đảo lời thơ đầy tinh thần lạc quan ấy lại âm vang trong thâm tâm trí tôi, như tạo động lực thúc đẩy trí tò mò của tôi.

– Ông ơi bao gồm phải ông là giữa những người lái cái xe ko kính ko ạ? – Tôi cấp tốc nhảu.

– Đúng rồi đấy cháu ạ – Ông tôi cười cợt khà khà.

– Ông ơi ông, ông nói cho con cháu nghe chuyện thời chiến xa xưa đi ông.

– Chuyện ngày xưa ấy hả cháu… – Ông tôi khẽ thở dài, đôi mắt nhìn xa xôi như đang ngập trong dòng hồi tưởng. Rồi ông bước đầu kể say sưa.

– thời xưa ấy cháu ạ, cái thời của vài chục năm về trước, ông và đám thanh niên nam nhi trong trường đang viết 1-1 xin nhập ngũ. Có những người , bao hàm lá đơn không chỉ có được viết bằng giấy với bút, ngoại giả viết bằng máu và nước mắt. Năm kia ông quyết tâm rời xa giảng đường đại học, phát xuất vào ngôi trường Sơn chỉ mong sao sao cho đất nước sớm giành được độc lập, hy vọng sao chóng thoát ra khỏi cái nghèo cái khổ của kiếp bầy tớ lầm than… – Ông ơi, bao gồm phải các cái xe ngày kia đều không tồn tại kính đúng không nhỉ ạ?

– Tôi nhanh nhảu.

– Đúng rồi đấy cháu – Ông tôi mỉm cười khà khà

– Ngày đó, ông lái xe tải, cùng đồng minh chở lương thực, thuốc men,…vào mặt trận Đông nam giới Bộ. Có những lúc phải lái xe các tháng trời mới đến nơi. Cơ mà Trường đánh lại là tuyến đường trọng điểm nối sát nam bắc bắt buộc giặc phun phá khôn xiết dữ dội. Các chiếc xe ban đầu được máy toàn xe cộ mới, đầy đủ và sạch sẽ như bao xe mua khác. Tuy thế rồi, trải qua những lần bom giật, bom rung, kính vỡ đi hết. Xe ko đèn, ông còn phải thay thế sửa chữa bằng cái đèn dầu treo bên trên nóc xe pháo chứ toàn đi đêm tối để tránh giặc bắn phá, không có ánh sáng sủa thì đi hình dạng gì hở cháu?

Ông lại khẽ thở dài, rồi ông còn bắt buộc trang bị đến xe mấy mảnh vải giàn ri cùng với lá cây, cành cây chằng chịt để giặc tự trên quan sát xuống sẽ cực nhọc phát hiện tại nữa con cháu ạ.

Tôi chống hai tay lên cằm, để ý nghe từng cụ thể mà ông kể. Cuộc chiến tranh ngày kia quả thực khôn xiết khốc liệt. Nó vẫn biến những chiếc xe trở đề xuất thật è cổ trụi. Thấy ông đăm chiêu, tôi hỏi tiếp:

– Lái một dòng xe è cổ trụi mà lại vậy, gian nguy lắm buộc phải không ông?

– Phải, con cháu ạ. Ngày ấy, lúc lái các cái xe ko kính như vậy, những người dân lính như ông chạm chán khó khăn vội trăm lần. Cháu lừng khừng chứ, mặt đường Trường đánh khấp khuỷu, ghập ghềnh, lại thêm bom đạn của giặc Mĩ, sinh sống và chết cứ giáp với trong gang tấc. Xe ko kính, mà đường mùa khô những vết bụi cứ mù mịt. Bụi cuốn vào trong cabin, vào mặt, vào thân mình đỏ rực màu khu đất đỏ. Lớp bụi và gió nhiều đến mức mắt cay xè, ko mở nổi. Rồi mưa nữa. Mưa khi đó thất thường lắm! tất cả khi xe vẫn băng băng trê tuyến phố thì mưa đổ xuống, gió mưa xối như ngoài trời, khắp cơ thể và xe gần như ướt sũng. Lạnh, cháu ạ. Nhưng những người lính lái xe không khi nào dừng lại. Gío mạnh, xe lại không có kính chăn gió bắt buộc bị quăng quật vào cabin đủ thứ, lá rừng, cành cây,…

Ông chỉ đến tôi xem cái sẹo nhiều năm trên vai ông

– Đây này, đó là bị cây cỏ cứa vào đấy cháu ạ. Bị thương mà lại nước mưa vào, đau ngứa kinh! Rồi đây… – Ông lại giơ cánh tay trái bị khuyết lên – Ông lần đấy suýt bị tiêu diệt đấy, sau cùng phải vứt lại cánh tay này nơi chiến trường mới sinh tồn trở về nhà được.

Ông nói rồi cứ tiếp tục thở dài, hai con mắt đã in hằn các vết chân chim vẫn đăn chiêu, chú mục vào chỗ vô định. Ông tôi – như chìm nghỉm trong biển cả ký ức. Rồi dường như, tôi còn khám phá cái nào đó long lanh vị trí khoé mắt ông ngoại.

– cháu gái à, khi ấy ông gồm một bạn đồng đội. Lũ ông đã thuộc chiến đấu trong những ngày cực khổ ấy. Ấy vậy mà, anh ta đang phải hy sinh ngay sau vô lăng chỉ bởi vì muốn nỗ lực chở xe hoa màu vào đến nơi… – Ông cố kìm nén – Thời ấy khổ thì khổ thật, tuy nhiên vui lắm cháu à. Xe không kính ấy cầm cố mà hay, khi bắt tay với các bạn bè, số đông không cần open xe mà hợp tác nhau qua ô cửa ngõ kính vỡ. Tiện lợi mà vẫn thắm tình đồng đội. Bộ đội lái xe pháo như ông thì chỉ việc một dòng bắt tay, được rượu cồn viên như thế là vui rồi. Đến bữa á, giới hạn chân tại một bếp Hoàng Cầm, chỉ việc thêm chén bát thêm đũa là đồng đội cũng thân thiện như anh em trong nhà. Ôi, hầu hết ngày ấy, giờ phút giải lao luôn là phần đông giờ phút lẻ tẻ nhất. Võng mắc chông cha chông chênh trên những chặng đường rừng, chỉ nhằm tranh thủ chợp đôi mắt một chút. Rồi sau đó, bộ đội lái xe cộ lại từ biệt nhau lên đường, mà bao gồm biết lúc nào lại được chạm mặt lại nhau!

– chiến tranh qua lâu thế rồi cơ mà ông vẫn luôn nhớ ạ?

– Quên làm sao được hở cháu? – Ông tôi cười, nụ cười thánh thiện mà tôi luôn yêu mến. – Ngày ấy lính lái xe cứ bao gồm khẩu hiệu cùng nhau “Yêu xe cộ như con, quý xăng như máu”. Qủa thực ông đã coi dòng xe của mình như máu mủ, làm thế nào mà quên dễ vắt được…Đúng dịp đó, bà bầu tôi từ trong nhà bếp gọi vọng ra. Kiên cố bà và chị em đã nấu thật những món ăn ngon đây!!! Ông mỉm cười, xoa đầu tôi:

– Thôi, ta đi nạp năng lượng cơm thôi cháu.

Tôi ngước lên chú ý ông, chợt thấy ông tôi thiệt vĩ đại, lớn lớn. Trong trái tim tôi thốt nhiên trào dưng thứ cảm xúc kì lạ. Mẩu chuyện ông nhắc đã kết thúc nhưng còn mãi trong tôi cái dư vị ngọt ngào và lắng đọng ấy. Cuộc chiến tranh đi qua, hoà bình được lập lại nhưng lại tôi tin lòng yêu nước vẫn sống mãi. Và nắm hệ trẻ em như tôi, ráng hệ được ra đời và mập lên vào thời bình sẽ mãi lưu giữ ơn đầy đủ chiến công hào hùng của một thay hệ “Xẻ dọc Trường tô đi cứu vãn nước” năm xưa. Cảm ơn ông, cảm ơn mẩu chuyện ông kể, đã hỗ trợ tôi trưởng thành hơn và nhận biết nhiều điều. Tôi thấy hàm ơn ông ngoại, với cả những người dân lính Trường tô năm ấy. Tôi trường đoản cú nhủ cùng với lòng mình, đang trân trọng cuộc sống đời thường hoà bình, cố gắng trau dồi, góp phần xây dựng giang sơn trong thời đại mới.

---/---

Như vậy Top giải mã đã trình bày xong bài văn mẫu Hãy tưởng tượng mình chạm mặt gỡ và truyện trò với bạn lính lái xe trong bài xích thơ tiểu đội xe ko kính của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp mặt gỡ đó. Hy vọng để giúp đỡ ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện thuộc tác phẩm. Chúc những em học giỏi môn Văn!