CẢM NHẬN CỦA EM VỀ NHÂN VẬT ÔNG SÁU TRONG TRUYỆN CHIẾC LƯỢC NGÀ

Tình phụ tử là vấn đề muôn thuở của văn chương nghệ thuật vì nó là một trong những tình cảm linh nghiệm nhất, căn bạn dạng nhất của bé người. Trường đoản cú ca dao dân ca đã mệnh danh “Công cha như núi Thái Sơn”, cho tới câu chuyện phụ thân con Chử Đồng Tử dường nhau một chiếc khố tốt chuyện Lão Hạc dịu dàng thằng đàn ông phải đi đồn điền cao su. Tuy nhiên đặt tình phụ tử trong thực trạng éo le của chiến tranh, với diễn biến và bí quyết kể chuyện đầy cảm động, Nguyễn quang quẻ Sáng đã có tác dụng mới các cái đã cũ, làm lạ những chiếc đã quen. Mẫu ông Sáu vào “Chiếc lược ngà” vẫn làm độc giả biết bao cố hệ rung động.

Bạn đang xem: Cảm nhận của em về nhân vật ông sáu trong truyện chiếc lược ngà


Mục lục


BÀI VĂN MẪU SỐ 1 HÌNH TƯỢNG ÔNG SÁU, CẢM NHẬN NHÂN VẬT ÔNG SÁU TRONG “CHIẾC LƯỢC NGÀ”

Có những mẩu chuyện đọc nghìn lần chẳng thể nhớ, lại sở hữu những mẩu truyện đọc một lượt mà bắt buộc quên. “Chiếc lược ngà” là một trong những tác phẩm như thế để lại tuyệt hảo sâu đậm trong trái tim độc giả. Và đóng góp thêm phần tạo nên sự xuất sắc đến truyện ngắn đó là hình tượng tín đồ cha- ông Sáu.

Ông Sáu vốn là một người nông dân Nam bộ tham gia vào cuộc nội chiến chống Pháp, nhằm lại bà xã và bé thơ, tức nhỏ xíu Thu. Sau bao năm ròng rã, gồm đợt được nghỉ bố ngày, ông cù trở trở lại thăm gia đình. Chính vào khoảng thời gian này, một câu chuyện éo le và cảm đụng đã diễn ra. Trường đoản cú đó có tác dụng sáng lên tình yêu với phẩm hóa học của ông Sáu.

Nổi nhảy hơn không còn ở ông Sáu chính là tình cảm của một người phụ thân dành cho người con gái bé bỏng của mình. Xuyên suốt mấy năm ròng chảy chỉ được nhìn mặt nhỏ qua tấm ảnh vợ mang đến nên trên đường trở về “cái tình người phụ vương cứ nôn nao trong fan anh”. Vừa thấy một bé xíu gái trạc nhỏ mình, anh cần thiết chờ xuồng cập bến nữa mà lại “nhún chân nhảy đầm thót lên xô loại xuồng tạt ra xa”, “bước vội những bước dài”, “kêu to”. Một loạt các hành vi dồn dập vội gấp diễn tả niềm hy vọng mỏi, nỗi nhớ nhung được gặp mặt con. Ông Sáu còn tưởng tượng ra cảnh được ôm con, được tuôn ra tình yêu nồng nhiệt nhất đến con. Hành vi dang tay thuộc với câu nói “Ba phía trên con” là toàn bộ sự hóng đợi, hồi hộp của người cha. Nhưng trái với sự kì vọng, nhỏ nhắn Thu phản bội ứng trọn vẹn ngược lại khiến cho mặt anh “sầm lại”, nhị tay buông thõng như bị gãy bộc lộ mọi sự bất lực và hối tiếc của ông Sáu. Trong cha ngày ngắn ngủi, bé xíu Thu không nhân mặt phụ vương còn ông Sáu thì chỉ ước mong được nghe một giờ gọi cha của con bé. Anh đã làm đủ mọi biện pháp nhưng chỉ càng khiến con bé nhỏ đẩy anh ra xa nên đôi lúc anh chỉ cười vì “khổ trung khu đến nỗi ko khóc được bắt buộc anh chỉ cười cợt vậy thôi”. Khi anh lỡ tiến công con, đó không hẳn vì anh ko yêu bé mà trái lại do anh quá thương con nhưng bất lực không có cách như thế nào để nhỏ nhận mình. Cho tới ngày phân tách tay, ông Sáu được sống trong tiếng phút làm phụ thân ngắn ngủi khi bé xíu Thu đang chịu call một tiếng tía “Ba, không cho ba đi nữa. Ba ở nhà với con”. Anh trao cho bé muôn vàn nụ hôn, biểu đạt tình yêu thương dồn dập bấy lâu nay bị khước từ. Khoảng thời gian rất ngắn tuy ngắn ngủi nhưng niềm hạnh phúc vô bờ. Lúc về chiến khu, giữ lại đúng lời hứa, anh đã tự tay tìm gỗ, đêm ngày miệt mài tỉ mẩn từng mẫu tay để dứt cây lược ngà. Nhưng chưa kịp trao cho đứa con gái, anh đã trở nên trúng đạn của giặc. Trước khi trút tương đối thở cuối cùng, người thân phụ ấy vẫn suy nghĩ đến bé của mình, lấy cây lược vào túi ra trao lại cho người bạn. Loại lược ấy là kết tinh của tất cả tình yêu mà ông Sáu dành cho bé bỏng Thu. Tình thân ấy sâu hơn biển, cao hơn nữa núi, linh nghiệm và vong mạng không một bom đạn nào hoàn toàn có thể phá hủy.


Ông Sáu còn là một người chiến sỹ kiên trung, chuẩn bị bỏ lại sau lưng những hạnh phúc riêng bốn cá nhân, cho dù ông rất mong ở lại với con với mái ấm gia đình nhưng ông vẫn vượt qua sự ích kỷ ấy vị sự nghiệp phổ biến của dân tộc. Một chi tiết thôi cũng chứng tỏ phẩm hóa học kiên trung của một tín đồ lính.

Hình tượng ông Sáu, một người chiến sĩ kiên trung, một người phụ vương hết mực thương yêu con, vượt qua hầu hết sự băng hoại của thời gian đã sống trong thâm tâm bạn phát âm của cầm cố hệ bao đời.

*
Cốt truyện và biểu tượng ông Sáu là rất đặc thù của người lính ngày xưa khi cần xa nhà xa vk con thọ ngày và nếu suôn sẻ có lúc trở về thì chính là niềm hạnh phúc không hề nhỏ rồi dẫu vậy tình cảnh như ông Sáu thì là một trong những cái không thể mong muốn

BÀI VĂN SỐ 2 PHÂN TÍCH CẢM NHẬN NHÂN VẬT ÔNG SÁU vào CHIẾC LƯỢC NGÀ

Trong những tác phẩm văn học thời kỳ binh đao về chủ đề gia đình, tất cả lẽ họ không thể bỏ lỡ truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của Nguyễn quang quẻ Sáng. Đặc biệt là hình hình ảnh của ông Sáu, một người chiến sĩ cách mạng anh dũng và một người thân phụ với tình yêu thương bé sâu sắc, mãnh liệt.

Nguyễn quang Sáng vẫn được biết đến như một bên văn chiến sĩ, ông tích cực tham gia phòng chiến cũng tương tự viết văn, đa số về con fan Nam Bộ. Năm 1966, khi tác giả đang chuyển động ở mặt trận Nam Bộ, ông đã viết truyện ngắn này cùng dược in trong tập truyện cùng tên. Nhân đồ gia dụng ông Sáu vào truyện, theo tiếng điện thoại tư vấn của sông núi ông vẫn lên đường đi kháng chiến, sau 8 năm mới có dịp về thăm nhà. Trong khoảng thời gian rất ngắn ấy, ông mửa nao, ý muốn ngóng được chạm chán con cùng ôm ấy bé vào lòng, bù đắp sự thiếu hụt của tình phujj tử bao năm. Nhưng trái lại cùng với những muốn mỏi của ông, bé nhỏ Thu đối xử cùng với ông như fan xa lạ, không chịu điện thoại tư vấn ba, từng nào tình ngọt ngào ông dành cho con những không được đền rồng đáp. Khoảng thời gian rất ngắn hạnh phút nhất của ông là khi bé xíu Thu nhận ra ông nhưng đó cũng là cơ hội người chiến sĩ cách mạng ấy đề xuất lên đường, từng nào tình cảm ông dành vào bài toán làm loại lược ngà khuyến mãi con khi ở khu vực căn cứ.

Xem thêm: Những Cdm Tốt Nhất Trong Fifa Online 3 New Engine, Vị Trí Cdm Trong Fifa Online 3

Ông Sáu đi binh đao khi bé bỏng Thu- đứa con gái đầu lòng của ông gần đầy 1 tuổi, ông chưa một lần được gặp mặt con, chỉ nhìn bé qua số đông bức hình ảnh mà vợ mang đến. Bởi vậy, nỗi lưu giữ con luôn luôn trào dưng mãnh liệt trong tâm địa ông. “Xuồng vừa cập bến, thấy một đứa bé xíu mặc quần đen áo bông đỏ đã chơi ở trong nhà chòi, đoán biết là con, ông nhún chân nhảy thót lên.” hành động của ông cấp vàng, cuống quýt chứng tỏ khao khát được chạm mặt con vào ông khủng đến chừng nào. “Thu, con”, ấy là tiếng gọi dồn nén bao nhiêu xưa nay trong lòng người cha ấy. Khi thấy Thu trầm trồ ngjac nhiên, ông hụt hẫng, vét thẹo bên trên má yêu cầu giật giật với hai tay mang đến phía trước “Ba trên đây con”, “Ba phía trên con”. Nhưng lại Thu lại hồi hộp và vứt chạy, nhì tay ông buông thõng xuống như bị gãy. Với tình cha mãnh liệt, thể hiện thái độ của Thu đã khiến ông Sáu đau solo và thất vọng, một người cha tội nghiệp, xứng đáng thương.


Trong bố ngày, ông chẳng đi đâu xa, chỉ muốn ở gần bé nghe con gọi giờ ba, tuy vậy con nhỏ nhắn bướng bỉnh, bao gồm phần vô lễ, lúc bị xay thì nó chỉ nói chổng: “Vô ăn uống cơm”. Trước thể hiện thái độ của con, ông Sáu chỉ biết cười vậy thôi. Lúc ông gắp quả trứng cá to mang đến Thu, nó vẫn hất ra làm cho cơm văng tung tóe. Vị tức giận ông đã đánh con. Trong giờ phút phân tách tay, ông muốn thể hiện cảm tình với con nhưng lại sợ Thu phản bội ứng, ông chỉ nhìn con với đôi mắt trìu thích xen lẫn nỗi buồn: “Thôi, cha đi nghe con”. Khi Thu chứa tiếng gọi cha và phân trần tình cảm với ông. Ông sáu hạnh phúc và xúc cồn nghẹn ngào, một tay ôm con, tay tê lau nước mắt. Đó là giọt nước mắt của hạnh phúc và tình phụ tử thiêng liêng, đổ vỡ òa trong một tiếng call ba.

Tình cảm yêu thương con của ông diễn đạt rõ một trong những ngày ông ở khu căn cứ. Tình cảm yêu thương cùng nỗi nhớ bé dâng trào mãnh liệt, ông Sáu day ngừng vì đã đánh con. Cùng với ông, bây giờ việc làm cây lược như một bổn phận, là cây lược của tình phụ tử. Ông lấy vỏ đạn 20li đập mỏng, làm cho thành một cây cưa nhỏ, cưa khúc ngà thành từng miếng nhỏ, hầu hết lúc thong dong ông cưa từng loại răng lược thận trọng, tỉ mỉ, cố kỉnh công như một người thợ bạc. Trên sống lược, ông gò lưng tẩn mẩn xung khắc lên từng nét chữ: “Yêu nhớ tặng ngay Thu nhỏ của ba”. Toàn bộ những hành vi ấy cho biết tình yêu thương mãnh liệt nhưng mà ông dành cho Thu. Ông thường lấy cây lược chải lên mái đầu mình nếm nếm thêm bóng. Bao gồm tình yêu thương thương nhỏ đã biến ông Sáu không chỉ là một đồng chí mà còn là 1 trong nghệ nhân chỉ trí tuệ sáng tạo một tác phẩm thẩm mỹ và nghệ thuật duy nhất, đó là cây lược kết tinh tất cả tình phụ tử mộc mạc đằm thắm, đối chọi xơ, kì diệu mà lại giản dị. Mỗi nét chữ là bao tình cảm ông giành cho con. Cây lược đã làm vơi ngắn hơn sự khốc liệt của chiến tranh, làm vơi đi nỗi ghi nhớ con. Nhưng không trao được cây lược cho thu, ông Sáu vẫn hy sinh, ông nhìn bác ba một hồi lâu, đó là bản di chúc ko lời, ước vọng níu duy trì tình cảm cha con.

“Chiếc lược ngà” đang khắc họa thành công xuất sắc tình phụ tử thiêng liêng, tình cảm mái ấm gia đình trong những năm tháng chiến tranh quyết liệt qua hình hình ảnh ông Sáu hiền từ, gan dạ với tình thân thương nhỏ sâu sắc. Đó đó là động lực lòng tin giúp con bạn vượt lên bom đạn, chiến đấu và chiến thắng.

*
Ông Sáu đả dành riêng hết toàn bộ tình cảm của mình vào dòng lược ngà để khuyến mãi ngay cho bé với ước muốn con đang hiểu với đón nhập tình cảm của ông

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 HÌNH TƯỢNG ÔNG SÁU trong CHIẾC LƯỢC NGÀ NGẮN GỌN hay NHẤT

Nguyễn quang Sáng (Nguyễn Sáng) sinh vào năm 1932, quê sống Chợ Mới, tỉnh giấc An Giang. Là quân nhân thời đánh Pháp, sau năm 1954 tập trung ra khu vực miền bắc mới bước đầu viết văn. Một trong những năm tiến công Mĩ, ông sinh sống và hoạt động tại chiến trường Nam Bộ. Phần lớn trang văn của ông đậm đặc màu sắc Nam Bộ, bao sự tích anh hùng, gần như tình huống lôi cuốn đầy kịch tính và giàu chất. Ông để lại những tác phẩm rực rỡ bằng nhiều thể loại, các tập truyện ngắn và các tiểu thuyết khác nổi tiếng, được bạn đọc đón nhận. Ngoài ra ông còn có một số kịch phiên bản phim. Có thể nói, “Chiếc lược ngà” chính là tác phẩm đã tạo nên sự tên tuổi của nhà văn Nguyễn quang đãng Sáng. Thành công được viết năm 1966 lúc tác giả vận động ở mặt trận Nam Bộ trong thời điểm kháng chiến phòng Mĩ. Nói về yếu tố hoàn cảnh viết “Chiếc lược ngà”, Nguyễn quang đãng Sáng có kể: “Năm 1966, tôi từ miền bắc trở về miền Nam. Vùng Đồng Tháp Mười bao la nước trắng. Tôi đi ghe vào sâu vào rừng với sống tại 1 nhà sàn treo trên ngọn cây.Lúc đó, đoàn giao liên chỉ đường toàn là nữ. Tôi siêu có ấn tượng với câu chuyện của một cô nàng giao liên tất cả chiếc lược ngà trắng. Sau khoản thời gian nghe cô đề cập chuyện, tôi ngồi viết một ngày, một đêm là chấm dứt tác phẩm này”.


Ông Sáu sau tám năm chiến tranh ở chiến trường, khi được nghỉ phép trở lại viếng thăm nhà, lòng ông ói nao vì biết sắp được chạm mặt con gái của mình, lúc ông đi, con gái của mình new được rộng một tuổi, lần này trở về không tránh khỏi cảm giác hồi hộp, hy vọng chờ. Gồm lẽ, tình cảm phụ vương con thiêng liêng khiến ông nhấn ngay ra bé xíu Thu lúc thuyền vừa mới cập bến, đó là 1 trong đứa nhỏ xíu khoảng lên chín, lên mười đang đùa ở gốc xoài. Sự xúc động, vui sướng khiến ông nghẹn ngào call tên con: “Thu! Con…”. Sự xúc rượu cồn ấy của ông Sáu ta có thể hoàn toàn phát âm được, xa con nhiều năm, lại đi khi con còn vượt nhỏ, tình cảm của thân phụ chưa được bao phủ đầy lại phải vội đi xa, nỗi lòng nhớ nhỏ da diết, sự hy vọng chờ…Với một người phụ thân mà nói, sự xa cách, chia lìa suốt tám năm ròng với chủ yếu đứa con gái mình rất đỗi yêu thương, nay được gặp lại vừa là thú vui đoàn viên, vừa là sự sung sướng vô bờ bến. Ráng nhưng, đáp lại cảm xúc của ông,Thu không nhận ra phụ vương của mình, bởi chiến tranh để lại trên gương mặt ông một lốt thẹo dài, lớ, đứa trẻ em như Thu bị doạ. Em chạy đi,xa lánh,không dấn ông Sáu là cha, bội phản ứng quá trẻ trung và tràn trề sức khỏe với ông, thậm chí còn nói hỗn, phòng đối khi mời ông Sáu ăn uống cơm, đỉnh điểm là lúc em hất văng miếng trứng cá thoát ra khỏi chén cơm trắng ông Sáu gắp cho. Kế tiếp vì khó chịu quá, ông Sáu lỡ tay đánh con dù ông không thích làm điều đó, ông ân hận hận, day hoàn thành rất lâu. Chuyến này về ngắn ngày, ông chỉ ước mong có một điểu là được nghe Thu điện thoại tư vấn một giờ đồng hồ “ba”, mà lại con bé nhỏ lại khăng khăng không chịu, thương trọng tâm ông cũng không thích trách con. Lúc lên đường, nhỏ nhắn Thu lại bất thần gọi ba, đó như là thúc đẩy, sự xúc đụng vô bờ góp ông vượt qua mọi trở ngại trên chiến trường và bền chí làm loại lược ngà khuyến mãi ngay cho con. Hình ảnh chiếc lược ngà như ám hình ảnh tâm trí tín đồ đọc, đó là món quà tận tâm của một bạn cha, của tấm lòng mếm mộ dành cho đàn bà nhưng ở đầu cuối lại thiết yếu tận tay trao cho con gái, hình ảnh này đã đem đi biết bao nước mắt của độc giả.

Hình hình ảnh ông Sáu thật bình thường và cũng rất lãng mạn, cực kỳ đẹp, Nguyễn quang Sáng không chỉ làm sáng lên tình phụ tử thiêng liêng, cao quý mà cũng sáng lên hình ảnh người đồng chí kiên trung, tuy vậy cũng là 1 trong những người phụ thân dành cho con mình cảm xúc yêu thương vô biên bến, đôi khi cũng phê phán nỗi đau mất đuối mà cuộc chiến tranh mang lại cho từng gia đình.