Cảm Nghĩ Về Thời Khắc Chuyển Mùa Hạ Sang Thu

tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1
*

Thiên nhiên với đời sinh sống của con fan trong thời khắc chuyển mùa (sang thu, thanh lịch đông, sang xuân hoặc quý phái hè).

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về thời khắc chuyển mùa hạ sang thu


*

1. Mở bài:

- từng mùa tất cả một nét xin xắn riêng, người ta thường sẽ có những cảm hứng khác lạ, đặc biệt trong chốc lát giao mùa.

- trong vòng khác ấy, cả thiên nhiên, thời tiết với nhịp sinh sống của bé người đều phải có sự đổi khác tinh tế.

- Tôi quánh biệt ấn tượng và có tương đối nhiều xúc cảm mỗi khi ngày thu về

2. Thân bài:

- cảm xúc về thiên nhiên, thời tiết:

+ Nêu các dấu hiệu giao mùa:

Không khí nhẹ mát, giảm oi nóng.

Ve không hề kêu inc ỏi

Cây cối chuyển đổi (các chủng loại hoa đặc thù của mùa thu, lá cây ngả màu, … )

+ cảm giác của bạn dạng thân trước những dấu hiệu chuyển mùa của thiên nhiên (vui hay buồn - nêu lí do)

- cảm nghĩ về đời sống của nhỏ người:

+ Nhịp điệu cuộc sống thường ngày thay đổi: Mọi người như chậm chạp rãi, dìu dịu hơn.

+ buổi giao lưu của mọi fan thay đổi: tỉnh dậy muộn hơn một chút, đi xuống đường buổi sáng hay buổi tối thì sở hữu thêm áo khoác.

3. Kết bài:

+ Những chuyển đổi của đất trời khi sang thu thật dịu nhàng, tinh tế.

Xem thêm: Điểm Chuẩn Đại Học Kinh Tế Tp Hồ Chí Minh, Điểm Chuẩn Đại Học Kinh Tế Tphcm 2021 Chính Xác

+ Cảm nhận những biến gửi lúc giao mùa ấy giúp tâm hồn ta linh hoạt, nhộn nhịp và yêu cuộc sống hơn.


Đúng 0
phản hồi (0)
*

Cảm nghĩ về về thiên nhiên và đời sống của con fan trong thời khắc giao mùa (sang thu, sang trọng đông, quý phái xuân hoặc sang trọng hè)


Lớp 0 Ngữ văn
4
0
Gửi hủy

Ngày bé, tôi luôn luôn háo hức mọi khi năm bắt đầu đến. Nhưng bỗng nhiên một hôm, tôi phân biệt mái tóc cha đã thoáng điểm một vài tua trắng. Từ đó, tôi hiểu rằng bước tiến của thời gian không đề xuất chỉ tính bởi năm. Tôi bắt đầu chú ý hơn mang lại tháng, mang lại mùa. Giây khắc chuyển mùa bỗng dưng trở thành một mốc thời gian ngọt ngào và lắng đọng trong tôi. Tôi yêu cùng thích số đông khi trời đất giao mùa, nhất là khi trời đưa từ mùa hè sang mùa thu mát mẻ.

 

Những hạt mưa xuân phân phất bay, hầu như chồi biếc trên cành cây đã điểm hay những trận mưa ào ào, xối xả hotline mùa hè… tất cả những đổi thay nhiệm màu của trời khu đất ấy đều khiến lòng tôi xao động. Và hơn tất cả, thời khắc giao mùa giữa hạ và thu lúc nào cũng làm cho tôi phấp phỏng đến kỳ lạ lùng! chắc rằng bởi tôi yêu ngày thu nhất vào năm, tôi đợi bỏ túi như đợi một fan bạn đi xa quay trở lại…

 

Thu thanh lịch thật là dịu nhẹ khi đột một ngày ai đó nhấn ra, bầu trời trong khi trong hơn, cao và xanh hơn. Mẫu nắng rát bỏng, đổ lửa của mùa hè đã nhẹ đi các lắm. Bên kia, vài ba đốm lửa thoắt ẩn hiện giữa nền lá xanh sẫm của rất nhiều bác phượng già. Gồm phải phượng đang chắt chiu bao nhiêu gió, từng nào nắng, từng nào mưa của hạ để chưng lọc đề xuất những bông phượng rực đỏ cuối mùa ấy nhưng mà tạm biệt hạ và để đón thu sang? dọc từ hai hàng phố, sắc bằng lăng cũng đã nhạt màu. Nó không thể ngăn ngắt tím cho nao lòng nữa. Con sông trước nhà không hề cuộn lên ngầu đỏ. Loại sông trở bắt buộc dịu dàng, e lệ như cô bé bỏng tuổi mười lăm. Toàn bộ giăng giăng bao bọc ngôi nhà không còn xa lạ một không khí êm êm, vơi mát, mềm mại, khiến cho ta mỗi khi thức dậy phần lớn mang một xúc cảm bâng khuâng.

 

Mới mấy hôm trước đây thôi ai ai cũng ngại đi ra đường vì nắng gắt, bởi những cơn mưa bất đột ập xuống ko báo trước bao giờ, bởi sấm chớp thình lình, nhưng lúc này ta lại thèm được thong dong sút xe dưới đều hàng cây tán rộng. Ta bắt gặp những cô bé, cậu bé nhỏ ngồi sau sống lưng mẹ xúng xính, hân hoan. Thì ra nhỏ nhắn con đang được mẹ dẫn đi sẵn sàng đồ dùng cho năm học mới. Ôi! cái ngày đầu tiên tôi đến lớp thoáng vậy mà đang đi vào cả chục năm. Thời hạn trôi qua nhanh thật! triền miên trong dòng ký ức, tôi nghe trong tương đối gió thoang thoảng hương hoa sữa chưa kịp nồng, bắt đầu chỉ đầy đủ gợi ra đầy đủ vương vấn vơi êm.

 

Thu đến, nhịn nhường như ai cũng gượng dịu hơn. Nhịp sống dùng dằng hơn, không còn quá ồn ào, ăn năn hả. Mọi công sở, gần như ngôi ngôi trường sau cơ hội tan ca im ngắt, trầm tư. Các bến đò, rất nhiều bờ sông, chiều tối cũng ban đầu hoang vắng. Trời chiều khá se lạnh. Cần chăng chính vì như thế mà phần nhiều người chỉ muốn sớm quây quần ấm áp bên dở cơm chiều. Một nhoáng bâng khuâng, tôi ghi nhớ tới lời cha: thời hạn chảy trôi, đều sự cũng đổi thay, cuộc sống thường ngày sẽ bao gồm thêm vấp ngã rẽ, hãy tự search lấy hạnh phúc cho mình. Tôi vẫn do dự “thế như thế nào là hạnh phúc”. Bỗng nhiên tôi nhìn sang bên kia con phố, một thế bà ngừng đẩy xe pháo lăn, mang ra chiếc ghế con, ngồi xuống ngay mặt cạnh. Ông đang nghiêng đầu về phía bà. Bà giở quyển sách khá dầy, giấy màu nâu xỉn, chậm rãi đọc cùng ông lim dim mắt lắng nghe. Tôi bỗng dưng hiểu nuốm nào là hạnh phúc. Hạnh phúc ấy là lúc ta được mãi bình an bên những người yêu quý. Hạnh phúc giản đối chọi và bình thường thế thôi.

 

Trời đất đưa mùa, lòng ta cũng nao nao bao nhiêu cảm xúc. Ta lưu giữ nhung, nuối tiếc, ta hí hửng, vui tươi… Ta thấy mình từng ngày thêm mỗi lớn, thấy mình bắt buộc sống làm thế nào để cho có ý nghĩ hơn với bước đi của nhịp thời gian.